 |
File: PRC
Size: 227.45 KB
.....Cửa tủ nhỏ bật mở. Một đống quần áo nhồi nhét bên trong đột ngột xổ ra, đổ ụp xuống đầu tôi như một cơn sóng thần. Lóp ngóp chui ra khỏi những bộ quần áo, tôi cuống quýt lao vào lựa chọn một bộ trang phục khả dĩ. Khả dĩ trong mắt tôi và khả dĩ trong mắt những người sẽ chọn một nhà thiết kế trẻ đầy tài năng như tôi vào làm việc. Quần jeans rách vào áo gypsy? Không ổn, bụi bặm quá! Váy cổ nơ màu hồng? Ồ, về khả năng chuyên môn thì tôi cóc sợ. Nhưng nếu thấy tôi mặc bộ đồ này, có thể nhà tuyển dụng sẽ đề xuất với tôi khoản tiền lương chỉ đủ uống sữa cho mau lớn. Sau hồi lâu căng thẳng đắn đo, tôi lôi ra được từ dưới đáy tủ một cái chemise màu đỏ. Chà, đây là màu tôi ưa thích nhất. Cổ áo còn trang trí bằng những hạt cườm xanh óng ánh. Về nguyên tắc phối màu, sắc đỏ của cái áo sẽ tuyệt nhất nếu đi với chiếc jupe nâu sẫm. Tuy nhiên, chẳng làm sao tìm ra được nó trong đống bùi nhùi này. Kim đồng hồ chậm rãi nhích sang số 8. Nhắm mắt nhắm mũi, sau khi ủi và mặc chemise, tôi xỏ luôn chiếc váy tình cờ chộp được. Đôi giày cao gót nữa là hoàn tất bộ cánh nhân viên hoàn hảo. Tôi mở cửa phòng, biến thành một cơn lốc cuộn xoáy trên cầu thang. Mẹ tôi đang lúi húi trong bếp, với một cái chảo rán toả hương thơm nức và mỡ bắn xèo xèo. Mặc dù toàn tâm toàn ý với món trứng ốp-la, nhất cử nhất động của tôi vẫn không lọt qua mắt mẹ. Bà hét lên:
-Lim, chưa ăn sáng mà lao đi đâu thế?
-Con đi làm! – Tôi nhảy phốc lên, túm gọn chìa khoá xe treo trên tường cao.
-Hả? – Cùng với tiếng thốt lên đầy ắp bàng hoàng, cái chảo đầy mỡ trên tay mẹ bùng lên ngọn lửa sáng choé.
-Hôm nay con đi kiếm việc. Chắc chắn con sẽ có một chỗ ngon lành. Rồi con sẽ có tiền. Con không ăn bám ba mẹ nữa đâu! – Vừa đẩy con xe vespa cánh cam ra khỏi cổng, tôi vừa ngoái đầu vô nhà, hét lên đầy phấn khích.
-Trước khi không ăn bám, thì cũng phải ăn sáng! – Mẹ hét vọng theo. Những nguyên tắc vớ vẩn của mẹ luôn hành hạ mọi thành viên trong gia đình khốn khổ như vậy đấy. Giá như mẹ liếc nhìn miếng trứng đã cháy đen thì…
Như một nữ kỵ mã dắt chú ngựa thân yêu, tôi đeo lên mắt cặp kính chuồn chuồn, phi thẳng lên yên xe, đạp nổ máy. Đại lộ rộng thênh mở ra phía trước. Tập hồ sơ xin việc nằm gọn trong chiếc túi lớn, áp sát sau vai. Tuần trước, tôi đã điền kỹ mẫu đơn xin việc. Và hôm qua, một cuộc điện thoại hẹn tôi sáng nay thực hiện cuộc phỏng vấn. Tôi nộp đơn vào công ty quảng cáo Red Sun. Có khối chỗ đăng báo tìm designer giỏi. Nhưng tôi chọn nơi đây để đầu quân. Dễ hiểu thôi, ngay ở tên công ty, đã hiển hiện màu đỏ mà tôi mê mẩn. Biết sự lựa chọn của tôi, mấy đứa bạn cùng lớp nhăn mũi: “You sẽ out ngay từ vòng gửi xe. Red Sun là một công ty thuộc một tập đoàn quảng cáo tầm cỡ thế giới. Cỡ chuyên viên lâu năm mới có cửa làm việc tại đó. You nghĩ mình là ai?” Ồ, tôi chẳng nghĩ mình là ai sất. Nếu tôi thất bại chỗ này, tôi sẽ nộp đơn vào nơi khác. Nhưng mà này, làm sao một dân thiết kế có kỹ thuật cao cường, ý tưởng sáng tạo cùng mình như tôi lại có thể out được nhỉ? Chẹp chẹp! Tôi chúa ghét những kẻ chưa làm gì đã tiên đoán đủ thứ thất bại. Tôi sẽ cho bọn họ biết tài…
Link download:
Code:
http://www.mediafire.com/?hywcw20dj29pis2
Password download tại MediaFire là: loidich.com/library
|
|