 |
Quay vào, em bật máy. Không đứa bạn nào online. Chẳng biết làm gì, em lang thang blog của mình. Đây là nơi em có thể mở lòng mình với bè bạn. Có thể viết bất cứ điều gì mà em suy nghĩ, ở đó các bạn em có thể vào và chia sẻ với em những suy nghĩ, cảm xúc. Có mấy comment của những người bạn mới. Em trả lời họ hờ hững. Ngoài trời vẫn mưa. Anh vẫn bặt vô âm tín. Chiếc loa nhỏ vẫn đang phát ra những ca từ buồn bã “mưa , trong đêm tìm theo bóng ai xa vời. một ánh sao lung linh dần xa mãi trong đêm buồn…” bài hát như rót thêm vào lòng em những u buồn.
Em vặn nhỏ tiếng nhạc, nhắn tin cho vài người bạn. Có một mặt cười sáng. Em nhận ra đây là nick quen thường xuyên comment những bài biết mới của em. Người này thật lạ. Em chưa gặp bao giờ, cũng chưa từng quen, vậy mà thường xuyên nói chuyện với nhau như thể đã biết nhau từ lâu lắm rồi. Toàn những chuyện vu vơ nhưng rất thú vị. Hôm nay cũng thế. Tình cờ gặp. Tình cờ nói chuyện.
“mưa thế này, chỉ làm cho con người thêm ướt át khó chịu. Em có thấy thế không?”
“mưa đẹp mà anh, em thích những hạt mưa xiên, thích cảm nhận sự mát lạnh của mưa thấm vào mình. Em thích được đi dưới mưa”.
“không phải thế chứ cô bé, coi chừng cảm lạnh đó”.
Em không còn nghe tiếng mưa rào rào ngoài mái hiên. Mưa đã ngớt tự khi nào. Tự nhiên em thèm đi ra đường, để thấy không khí rộn ràng của cuộc sống.
Anh vẫn bặt vô âm tín, không một lời nhắn. Nỗi buồn xua tan khi em và người bạn mới gặp nhau. Người mà em thường xuyên nói chuyện trên mạng. Anh ấy khác anh, khác tất cả những người bạn của em. Anh ấy nhẹ nhàng, tinh tế trong từng câu nói. Lần đầu tiên gặp nhau, em đã bị anh ấy thôi miên bằng những câu chữ. Em và anh ấy nói chuyện trong những dòng tin nhắn, em biết được anh ấy rất lãng mạn, không giống anh bởi anh từng mắng em tâm hồn em lãng mạn quá, sẽ dẽ vỡ tan bởi cuộc sống luôn luôn thực. Anh ấy rất vui tính, cũng không giống anh, bởi công việc của anh biến anh trở thành người nguyên tắc, khô cứng mà em không thể phá vỡ. anh ấy và anh, là 2 thế giới.
Ly cà phê như thổn thức vì không được bàn tay xinh của em đụng đến. Anh ấy khác em, không thích mưa, anh ghét những cơn mưa dai dẳng. Với anh ấy, những cơn mưa trong ký ức vẫn chưa nhạt nhòa. Đó là những ngày mùa mưa quê anh triền miên nước. Những cơn mưa không biết khi nào dứt đã ám ảnh anh. Những ngày đi học, mưa xối xả, tạt vào mặt, vào người. Mùa mưa đến, nước lên đi học lại phải ôm quần lội qua suối. Những ngày mưa bố không lên rừng được, nhà lại rơi vào cảnh thiếu đói. Và mỗi lần nghĩ về mưa ký ức lại làm anh thổn thức. Có lẽ vì vậy mà anh ấy rất phản đối khi em có ý thích muốn đi chơi dưới mưa. Em cười, đột nhiên anh ấy cũng bật cười.
Trời đã vào thu. Không khí mát mẻ hẳn và có chút se lạnh của mùa đông. Em thấy chút gì lạnh lẽo trong lòng. Em không còn chờ đợi những tin nhắn của anh, những cuộc điện thoại của anh. Mấy ngày trước em có nhận được một tin nhắn của anh. “anh đang ở rất xa em. Anh nhớ em nhiều. Chờ anh em nhé.” Anh làm cảnh sát giao thông-cái ngành mà kon bạn thân thường hãnh diện hơn cả em “ ra đường cóc sợ thằng nào thổi lại!” nhưng đó là nói vậy chứ điều em kiêng kị nhất là nhờ vả anh,bởi em không muốn vì em anh lại mang thêm 1 gánh nặng, không muốn vì em anh rơi vào khó xử. Em xem xong tin nhắn thở dài thườn thượt. Em nằm ườn ra giường, nhìn lên trần nhà. Những ngôi sao xanh xanh bằng nhựa phát quang tỏa ra màu mờ mờ trong đêm tối mịt. Em để mặc cho ngày tháng trôi. Em không biết mình có lỗi, khi mà những tháng ngày này em lại không nghĩ về anh, không nhớ về anh.Vì nhiệm vụ, anh phải ra quản lý ở quốc lộ xa xôi, nhưng không nói vói em 1 lời, em giận anh vì em là người được biết cuối cùng qua những dòng tin nhắn. Em hoang mang trước mình. Có những hôm, anh ấy đến rủ em đi chơi, em tự nhủ với lòng mình sẽ không được làm gì có lỗi với anh. Mỗi lần đi về em lại tự nhắc mình, lần sau không được thế. Em đang mắc lỗi. Phải không anh?
Vậy là đã bao lâu rồi em chưa được gặp anh? 1 tuần, 2 tuần, 3 tuần… anh vẫn chưa về. Em cũng từng trốn tránh anh ấy. Rồi những buổi trò chuyện thường xuyên trên mạng lại thôi thúc em gặp anh ấy. Đi bên anh ấy, em thấy lòng mình ấm áp. Anh ấy gọi em là Bạch Tuyết, bởi ngày đầu tiên gặp nhau em mặc áo bông trắng như tuyết, bởi trên blog em thích ăn táo tẩm độc để đc hoàng tử cứu như trong cổ tích...
Buổi chiều thứ bảy thật buồn. Lũ bạn thân đứa nào cũng bận đi chơi với người yêu. Một mình em lang thang ngoài phố. Những con phố dài, những hàng cây xao xác lùi dần phía sau. Ghé vào quán quen ngày xưa anh và em ngồi. Em muốn tìm lại những kỷ niệm ngọt ngào. Giờ tan tầm quán vắng teo. Những cành hoa sữa nở đẹp đến nao lòng. Màu trắng trong như làm dịu đi không khí ngột ngạt của cuộc sống. Em thường nói vui với anh mỗi lần đến đây em thấy mình như được trở về với cuộc sống dân dã, thôn quê. Mà thật, mỗi lần ngồi đây, em không tránh được cảm giác mình đang được ở nhà, được ở giữa hương ruộng đồng thơm thơm.
Có chuông điện thoại reo. Là anh ấy. Em băn khoăn tự hỏi, có nên nhấc máy hay không. Ngồi nhìn con dế nhỏ rung rung chuông réo ầm ĩ em chần chừ. Một vài ánh mắt quay lại nhìn. Em ngượng ngượng. Em bật máy.
- Bạch Tuyết rảnh không? Đi chơi với anh nhé.
- đi mô rứa anh?
- một nơi anh nghĩ là bt sẽ thích đó.
…
|
|