>>SUY NGẪM: “Tình yêu là khi bạn lấy đi tất cả mọi đam mê, cuồng nhiệt, lãng mạn mà cuối cùng bạn vẫn biết rằng mình vẫn luôn nhớ về người đó„
Love Telling thanhdiep nhắn với all: Chúc Trạng nguyên 4rum thành công tốt đẹp quanghuy44a nhắn với All: Say Smod Huy handsome nào minhvnnp nhắn với All: Ai có nhu cầu tìm người iu liên hệ tui nhé, :* MrAnh nhắn với All Member: Hic, lâu ngày quá, chào mọi người ngày mới nhé! minhvnnp nhắn với all: Chúc cả nhà ngày mới tốt lành.mềnh đau bụng quá quanghuy44a nhắn với All: Mình đẹp troai nhứt ở đây dinhhung211 nhắn với All: Chém nhiệt tình chào đón sinh nhật 4rum 8/3 sôi động nào!

+ Trả Lời Ðề Tài + Gởi Ðề Tài Mới
Trang 1/8 1 8 cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 74

Ðề tài: Truyện ngắn: Tình yêu thầm lặng-Bảo Nhung

  1. #1

    Giám Đốc
    MzCherry's Avatar

    Thành viên thứ
    28723
    Tham gia ngày
    Oct 2009
    Bài gởi
    1,449
    Thanks
    0
    Được cảm ơn 0 lần in 0 Bài viết

    new Truyện ngắn: Tình yêu thầm lặng-Bảo Nhung

    Trong diễn đàn mình chưa thấy topic truyện ngắn nào nên mạo muội mở một topic truyện ngắn ở đây, ko bít có được ko ?
    Đây là một truyện ngắn mình đọc cách đây 1 năm, của sis Bảo Nhung bên hoahoctro.com,Thấy cũng hay nên post ở đây cho mấy bạn đọc thử. Các bạn ủng hộ hay ko thì cho mình bít ý kiến nha .


    Tình Yêu Thầm Lặng
    -Bảo Nhung(Tiêu Hà)-


    1. Tôi là Lâm, hai mươi mốt tuổi, đang là sinh viên năm thứ ba. Hiện tại tôi sống xa gia đình trong một căn nhà ba tầng riêng biệt và với các bạn thân từ bé của tôi. Căn nhà rộng rãi, có năm phòng ngủ, một phòng khách lớn ở lầu một, một phòng khách nhỏ ở lầu hai, phòng đọc, phòng bếp và trên mỗi lầu là phòng tắm và nhà vệ sinh. Tôi kể ra rõ ràng như vậy bởi vì cuộc sống hiện nay cần phải rõ ràng, và dĩ nhiên nó liên quan tới đời sống riêng của từng đứa trong nhóm. Bọn tôi có năm người, hai năm và ba nữ. Chúng tôi chơi thân với nhau từ hồi mẫu giáo, cùng học cấp I, II, riêng cấp ba thì phân lớp chuyên nên có hơi … xa cách. Giờ đã vào đại học, mỗi đứa một trường riêng nhưng lại cùng sống dưới một mái nhà, đã thân lại càng thân hơn.
    Tầng hai có hai phòng ngủ và một phòng đọc chung, lẽ dĩ nhiên là tôi không “ tranh cướp” được phòng nào ở đấy. Yến là chân chạy còn sức khỏe của Thương thì không nhiều nên tôi phải ôm ngậm ngùi trên tầng ba cao ngất ngưởng cùng với hai ông bạn trời đánh. May mà tôi có thần kinh vững, cái miệng chanh chua và tay chân nhanh nhẹn nên cuộc sống phân nào cũng bớt màu địa ngục. Ngoài những giờ tranh chấp bằng miệng (đôi khi bằng tay chân) với Nguyên ra, tôi sống khá thân thiện và vui vẻ với mọi người. Chúng tôi nấu ăn chung và làm một bản cam kết thực hiện đúng những gì đã phân công cho nhau. Tôi, Yến và Khang học buổi sáng nên được phụ trách bữa tối và đổ rác; Thương và Nguyên học chiều phụ trách đi chợ và nấu bữa trưa… Chúng tôi còn chia nhau dọn dẹp nhà cửa và các công việc linh tinh không tên khác. Đôi khi cũng có những tranh chấp nho nhỏ, nhưng nhìn chung chúng tôi không có gì phàn nàn về nhau. Ngôi nhà lúc nào cũng đày ắp tiếng cười, tiếng chí chóe, và tiếng hát hạnh phúc…
    Tôi sẽ không lan man gì nhiều nữa. Câu chuyện của tôi không phải là những vụn vặt đời thường , nhưng cũng không phải là những điều gì cao siêu, khó tưởng tưởng, mà chỉ là những kỷ niệm, ước mơ và những cảm xúc tự nhiên của chúng tôi trong hiện tại và tương lai. Tôi có cái sở thích lạc điệu với ngành học của mình là thích viết những câu chuyện nho nhỏ… lưu trong một góc kín trên máy tính của tôi ( phải làm vậy vì tên Nguyên hay lục lọi lắm!):
    _ Tớ mà thế à?
    Tôi giật mình quay ra, sững người khi thấy gương mặt nghiêm trọng của Nguyên. Tôi mất hai giây trống rỗng, rồi sau đó mới kịp hét lên:
    Ai cho tự tiện vào phòng người ta?
    Nguyên tỉnh bơ hất tay tôi ra để nhìn rõ hơn vào màn hình vi tính. Đồ chết tiệt! Tôi lầm bầm hất hắn ra, tay ấn vào biểu tượng “ save”.
    Nguyên nhăn nhở cười:
    _ Thích viết truyện cơ à? Tin này mà lọt ra ngoài ối kẻ… muốn bể bụng vì cười đấy Lâm!
    _ Kệ tui! _ Tôi hích mũi lên, tiện tay tắt luôn màn hình.
    Nguyên nằm kềnh ra giường tôi một cách tự nhiên khiến tôi tức đỏ mặt. Chỉ có hắn là tùy tiện như thế này, hắn không phân biệt đâu là phòng con trai, phòng con gái, đâu đâu cũng xộc vào, tiện tay cầm cái này, mó cái kia… rồi hỏng lúc nào không biết. Khang cũng là con trai nhưng có thế đâu?
    _ Cậu vào đây làm gì? _ Tôi có nén giận hỏi hắn.
    _ Buồn ngủ thì vào thôi!
    _ Phòng cậu đâu?
    _ Bừa bộn lắm, không có chỗ ngủ! _ Nguyên xoay người, vùi hẳn mặt vào cái gối hình con mèo Kitty của tôi. Không chịu nổi nữa , tôi lao đến, cầm chân hắn kéo mạnh. Nguyên theo đà kéo của tôi, rớt bịch xuống đất một cái đau điếng. Tôi nhảy phốc lên giường trước đôi mắt sửng sốt của hắn. Tôi phẩy tay:
    _ Về mà dọn đi! Đây không có chỗ dành cho những kẻ lười biếng!
    _ Lười biếng chỗ nào? _ Nguyên đứng dậy nhẹ nhàng nhưng nguy hiểm_ Ai hôm qua vào phòng người ta lục lọi giá sách và vứt lên giường?
    Tôi mở to mắt, trong đầu hiện lên hình ảnh chính bàn tay mình liệng các quyển sách dày cộp của Nguyên xuống. Nhưng ai bảo hắn cầm quyển truyện của tôi lâu thế cơ chứ?
    _ Nói tóm lại… _ Nguyên phẩy tay, rồi ngồi xuống giường _ Bao giờ có người đến dọn lại tôi mới ra khỏi đây!
    Nguyên hẩy tôi rất mạnh vào trong còn hắn thì ngang nhiên nằm xuống. Lại còn ôm ghịt lấy cái gối ôm thân yêu của tôi nữa chứ? Giờ tôi mà đá hắn xuống, dám đảm bảo hắn nổi khùng lên lắm… Thế thì chỉ có nước.. khăn gói ra khỏi đây vài ngày để tránh bão!
    Nghĩ thế nên tôi bậm môi, bước qua Nguyên xuống giường, bực bội đi ra khỏi phòng. Khang thò đầu ra, bốn mắt lấp lánh niềm vui khi hỏi:
    _ Lại cãi nhau à?
    _ Không! _ Tôi cau có_ Hắn cướp phòng tớ… Bất công quá… ông trời ơi!


    _ Tại cậu thôi! _ Yến thản nhiên nói khi tôi gặp nó ở phòng khách nhỏ trên chiếu nghỉ ở cầu thang. Yến vừa giũa mòng tay, vừa nhếch môi_ Vào phá phòng hắn làm chi cho tội đời!
    Tôi ngồi xuống ghế, với tay lấy cái điều khiển ti vi dò kênh. Buổi tối mà không có phim nào ra hồn! Tôi lại quăng chiếc điều khiển xuống, hỏi trỏng:
    _ Thương đâu?
    _ Đi chơi!
    _ Sao?
    _ Với lớp.
    Tôi gật gù. Cũng có nghe đến chuyện này cách đây mấy hôm, nhưng tôi không nghĩ đến chuyện Thương sẽ đi. Con bé là người sống nội tâm, không mấy thích thú chuyện giao tiếp bạn bè dù đối phương có nhiệt tình đến mấy. Tôi đã từng chứng kiến cảnh nhiều chàng theo Thương về tận nhà và lại vác gương mặt buồn so … ra đi khi không được nàng đóai hoài, dù chỉ là mời bước chân vào cửa nhà. Nghĩ cũng tội nghiệp!
    Tôi hơi lắc đầu để có thể chuyển sang suy nghĩ khác. Ánh mắt tôi chạm vào cuốn truyện yêu quý đang nằm chỏng chơ trên ghế… gần xịt chỗ Yến . Tôi cau mày:
    _ Sao nó lại ở đây?
    _ Hôm qua tao mới nhớ là … tao cầm! _ Yến vẫn không mất tập trung vào công việc của nó. Tôi bật dậy, hét lên:
    _ Thế đấy? Trong khi tao tìm nó khắp nơi còn mày thì dửng dưng bảo “ Tao không bao giờ quan tâm tới mấy cuốn truyện dở hơi đó” . Dở hơi mà vẫn ở chỗ mày à?
    _ Dào ôi… tao có đọc đâu?
    Bực quá, tôi cầm lấy cuốn truyện đùng đùng bỏ lên phòng, quên mất là Nguyên đang ngủ ở đó. Đến khi thấy hắn rồi thì cơn tức của tôi xẹt xuống. Tôi nhớ tới cái giá sách của Nguyên, hối hận vì mình quá bộp chộp… Nhưng dọn dẹp phòng cho hắn ư? Tôi nhăn mặt, rồi chặc lưỡi: Việc đã lỡ rồi… đợi Thương về thảo nào nó cũng lên dọn cho Nguyên! “. Chán ngán. Tôi liếc nhìn Nguyên một cái rồi cầm lấy quyển sách. Buổi tối hôm nay thật đáng chán mà cũng chỉ tại … thằng mắc dịch kia!


    2. Có ai đó đang rờ tay vào mặt tôi khiến tôi nhột nhạt, mở bừng mắt. Cái miệng cười tươi rói của Nguyên đập vào mắt tôi làm tôi tưởng cơn ác mộng đêm qua chưa chấm dứt. Tôi hét lên, bắn người vào trong. Nguyên cười khằng khặc:
    _ Sáng rồi cô nương ngủ nướng! Không đi học sao?
    Đời tôi sẽ chưa hết khổ nêu không thóat khỏi hắn. Tôi nuốt tiếng thở dài, cố đưa ý nghĩ đến với buổi học sáng nay. Có tiết thầy Diên … mà thầy thì chẳng bao giờ ưa sinh viên đến muộn, dù chỉ một giây… Chết … mấy giờ rồi?
    Tôi quơ tay với lấy cái điện thoại. Chết sững vì con số hiện ra trước mặt.
    _ Tớ đã cố gằng hết sức trong việc gọi cậu dậy… sau khi Khang và Yến bó tay! Nhưng phải thừa nhận rằng cậu không có cái nhạy cảm của con gái!
    Mặc hắn lải nhải, tôi cuống cuồng bò dậy, lao ra khỏi phòng để vào nhà tắm. Tôi làm vệ sinh vèo vèo, cào cào tay vào mái tóc ngắn ngủn, ba chân bốn cẳng quay lại phòng để lùa sách vào ba lô… Nhưng chân tôi đã phanh kịp khi thấy Nguyên bên cạnh ba lô phình to của mình. Liếc thấy cái giường đã gọn gàng nhưng tôi cũng đã kịp cảm ơn mà lao về phía tủ quần áo.
    Nguyên mỉm cười:
    _ Cứ từ từ … Tối hôm qua tớ đã lấy lại giờ cho điện thoại của cậu đấy! Còn tới những 30 phút nữa!
    Tôi đứng khựng lại. Không còn gì để diễn tả nỗi tức giận của tôi lúc này, nếu mà có con dao ở đây tôi cũng sẽ không ngần ngại phi ngay vào cái gương mặt cười vô tư lự của hắn…
    _ Xong chưa? Xuống ăn sáng thôi!
    Yến ngó vào đúng lúc để tôi có thể ngăn cơn giận dữ lại. Tôi quay vào với tủ quần áo, giọng lạnh lùng:
    _ Tớ thay xong rồi xuống ngay. Cậu có thể giúp tớ tống của nợ đó ra ngoài không?
    Nguyên nhún vai, xách chiếc ba lô của tôi theo hắn xuống lầu dưới. Hắn được lắm! Tôi căm phẫn nghĩ, tay lia nhanh trên mấy cái áo khiến chúng va vào nhau lanh canh. Ngay từ bé, tôi đã phải hứng chịu những trò quái ác của hắn và duy nhất chỉ mình tôi thôi. Sao lại như thế? Và tại sao không ai thắc mắc gì ? Tôi cũng có những giới hạn của mình chứ?
    Tôi giật một chiếc áo sơ mi ra khỏi móc, gần như siết chặt nó trong tay theo ý nghĩ của mình. Giá mà hắn là chiếc áo này… hắn sẽ chết! Cái áo bị vặn xoắn lại, và đến khi tôi sực tỉnh ra thì chiếc áo tội nghiệp đã nhăn tít. Tôi cau mày. Cái gì liên quan tới hắn là cái đó hỏng, coi như vứt đi hết. Cáu kỉnh, tôi vất nó lên giường, tiếp tục tìm cái áo khác, Tôi mất 5 phút để thay đồ và lấy lại cân bằng tâm lý để bước xuống phòng bếp. Ở đó, bốn đứa đang sốt ruột chờ tôi. Bữa sáng với mì tôm và trứng … dù sao cũng không đến nỗi nào!
    Khang đặt một bát mì bốc khói ngay trước mặt tôi, mỉm cười :
    _ Ăn nhanh còn đi học!
    Tôi cười để cảm ơn. Khang lúc nào cũng dịu dàng, tế nhị như thế này… Và tôi thì lúc nào cũng thấy mình thoải mái trước Khang… Chứ đâu như với…
    Tôi lừ mắt về phía Nguyên, hắn đang sì sụp húp tô mì, đầu gật gù khen ngon. “ Hừm, hắn thì cái gì chẳng ngon! “ Tôi vừa cay độc nghĩ, vừa cầm đũa lên. Bao giờ cũng vậy, càng giận Nguyên tôi càng cảm thấy… đói, tiếp sau đó là ăn rất ngon miệng. Tôi ăn được vài miếng mới phát hiện trong bát của mình có tới … hai quả trứng! Ngước mắt nhìn lên, tôi thấy mắt Khang cười. Chà! Rõ ràng là hơi thiên vị… nhưng tôi bằng lòng lắm. Khang biết rõ tôi thích trứng và … không thích mì, vì thế mỗi khi cả bọn ăn mì trứng là riêng tôi có … hai quả. Tôi giấu một nụ cười khi cúi xuống ăn tiếp.
    Bảy giờ kém mười phút, Yến không chờ được tôi nữa nên nó xách xe đi trước. Khang thì có vẻ kiên nhẫn hơn nhưng tôi biết trong bụng cậu như có kiến bò rồi. Khang là lớp trưởng, lại còn là …con ong chăm chỉ, cộng với tính nề nếp nguyên tắc nên việc đi học muộn quả là một sự bê bối! Tôi ngẩng lên sau khi “ tiêu diệt” xong một quả trứng. Tôi nói:
    _ Khang đi trước đi kẻo muộn! Tớ còn phải nghỉ cho xuôi xuôi đã!
    _ Ừ… vậy cứ từ từ nhé?
    _ Nó còn từ từ dài! _ Thương nháy mắt trêu chọc. Cô nàng đang dọn mấy caí bát để mang ra bồn rửa. Khang với lấy cái túi ba lô của mình, bước nhanh ra ngoài. Tôi không mất một giây nào để nhìn theo mà bỏ qua sự nghiệp đang dở dang của mình.
    Nguyên đặt một cốc nước lọc trước mặt tôi, châm chọc:
    _ Ăn trứng thì phải uống nước… kẻo nghẹn đấy!
    _ Cảm ơn!
    Tôi uống một hơi gần cạn ly nước, rồi đẩy cái bát chỉ còn lõng bõng nước ra xa. Giờ thì no quá rồi! Tôi cũng chẳng còn sức để cà khịa với hắn nữa! Muộn học… chắc chắn là thế mất thôi!
    Tôi đứng dậy, với lấy cái ba lô, rồi mỉm cười:
    _ Tớ đi học đây… Thương à!
    _ Bye.
    Thương vẫy vẫy tay, còn Nguyên thì xụ mặt ở trên ghế. Tôi nhún vai, bỏ đi. Sao mà nhìn mặt hắn lúc thất vọng lại … thích thú thế chứ? Tôi vừa tra chìa khóa vừa hát khe khẽ, quên bẳng luôn nỗi tức giận của mình cách đây 15 phút. Kể ra thì tôi cũng là người hời hợt thật!



    3. Hai tiết tự học và cuối buổi là nộp bản vẽ về nhà lần trước, tôi mừng thầm trong bụng. Một vài đứa trong lớp vẫn phải lúi húi hoàn thành nốt bài tập. Vậy là mất đứt … hai tiết chơi xả láng rồi! Tôi khoái chí nghĩ thầm, được thảnh thơi như thế này cũng là do công tôi gò lưng trên bản vẽ suốt cả tối hôm qua… Kể cũng đáng công!
    _ Lâm… hoàn thành rồi phải không?
    Đấy là giọng thỏ thẻ chết người của cô bạn gái duy nhất trong lớp của tôi. Tôi quay ra nhìn Lan, rồi chầm chậm gật đầu. Con bé cười toe toét:
    _ Đâu?
    _ Muốn xem của người ta mà vậy hả?
    _ Mày quả là bạn tốt nhất của tao! _ Lan kêu ré lên, ôm chầm lấy … cổ họng tôi.
    Quá quen với kiểu cách của nó, tôi chỉ gỡ tay nó ra, cúi xuống ba lô để tìn bản vẽ. Lan nhìn tôi với ánh mắt trông đợi, sáng long lanh. Nhưng ánh mắt đó từ từ tối lại khi thấy tôi đổ hết sách vở ra bàn, giở từng quyển một để kiểm tra. Không thấy, tôi đâm lo lắng, cố nhớ lại xem nguyên nhân vì sao. Tên Nguyên! Tôi nắm chặt quai ba lô để không phải buột ra một câu … chửi thề nào đó! Chính hắn là người thu dọn sách vở cho tôi vào buổi sáng nay, còn tôi thì lại quá chủ quan không kiểm tra lại. Hắn thì có bao giờ làm việc tốt cho tôi đâu cơ chứ?
    Lan xìu mặt xuống nhìn tôi đang trong cơn giận tím người, đến nỗi điện thoại kêu inh ỏi mà tôi cũng không hay. Lan day tay tôi nhắc nhở, Nhìn thấy số của Nguyên, tôi bắt ngay và hét tóang lên:
    _ Đồ trời đánh!
    _ Ấy… Làm gì mà nóng tính vậy? _ Nguyên cười cợt.
    _ Bản vẽ của tôi đâu? _ Tôi gằn giọng.
    _ Đang ở trong tay tớ nè! _ Nguyên làm giọng thản nhiên muôn thuở_ Chẳng biết làm gì với nó nữa!
    _ Ông được lắm! _ Tôi nén giận để giọng không bị vấp_ Bài đó tôi phải nộp ngay giờ, đùa thì cũng phải có giới hạn chứ?
    _ Chậc… đang có ý nghĩ mang đến cho ai đó … vậy mà…
    Tôi thở hắt ra vì buồn bực. Hiện tại hắn đang thắng thế… muốn qua sông thì phải lụy đò , đó là lẽ tất nhiên! Nghĩ thế, tôi cắn răng nói nhỏ:
    _ Được rồi… Cậu có thể mang đến đây không?
    _ Một chầu trong căn tin?
    _ Không. Tôi còn học.
    _ Hai tiết tự học mà! _ Nguyên cười đắc thắng trong khi ruột gan tôi đã lộn tùng phèo_ Sao?
    _ Đến ngay đi.
    _ Chờ tớ mười phút nữa ở cồng trường nhé. Bye.
    Nguyên cúp máy, còn tôi thì chỉ muốn quăng điện thoại đi. Càng ngày, càng ngày, càng ngày… tôi càng không thể chịu nổi hắn… Đúng 10 phút tôi đi ra cổng trường. Nếu hắn không đúng giờ thì… quên chuyện tôi bỏ tiền đi nhé! Mà hình như hắn chưa từng đúng giờ thì phải… Tôi cười khùng khục trong bụng, sọc tay vào túi quần, mắt ngó dáo dác về phía cổng trong khi chân vẫn bước những bước cuối cùng. Mắt tôi suýt lồi ra vì chạm phải cái dáng… khủng long đang chễm chệ trên chiếc xe cũng khủng long không kém của Nguyên. Tôi bậm môi đi tới. Nguyên cười tươi rói:
    _ Muộn mấy phút đó nhé?
    Tôi hất mặt lên, cau có:
    _ Bài của tôi đâu?
    _ Chỗ gửi xe?
    Tôi không có cơ hội để thương lượng. Điều này tôi thấy rõ trong đôi mắt thản nhiên của Nguyên. Lẽ dĩ nhiên, tôi phải chấp nhận thua cuộc… giống như mọi lần. Tôi chỉ cho hắn chỗ gửi xe, rồi miễn cưỡng đưa hắn vào căntin. Có một vài người quay ra nhìn khi chúng tôi ngồi xuống một cái bàn cạnh cửa sổ. Tôi cũng không rõ là tại có quá nhiều người biết tôi hay tại người ta tò mò về hắn nữa. Và vốn là đứa sống phớt đời nên tôi cứ vênh mặt kéo ghế cho mình, vẫy tay gọi cô bé phục vụ nhỏ xinh. Nguyên cũng thản nhiên đưa mắt nhìn xung quanh, rồi hắn phán luôn một câu cà khịa:
    _ Tưởng có con mắt thẩm mỹ lắm chứ? Dè đâu…
    _ Thế mà vẫn hơn trường cậu đấy!_ Tôi mỉm cười, quyết không để lộ cho hắn thấy mình đang tức giận_ Cậu ăn gì? Uống gì?
    Hắn cười với cô bé phục vụ vừa tới khiến cô bé đỏ mặt, lí nhí hỏi hắn dùng gì. Đi đâu hắn cũng đưa đẩy như thế, và hầu như được mấy cô … thích thú mới sợ chứ? Chắc chắn sở thích của con gái dạo này có vấn đề rồi!
    _ Không học à chị Lâm?
    Tôi quay ra, mỉm cười khi thấy Vĩnh_ cậu bé học dưới tôi một năm. Vĩnh không thèm liếc qua Nguyên lấy một cái, nó tươi cười:
    _ Em đang tính sang chỗ chị hỏi về địa điểm họp đội tình nguyện đấy… May mà gặp ở đây!
    Nguyên đã chọn xong, hắn quay ra với cô bé phục vụ… cũng coi như không có Vĩnh:
    _ Một phở bò tái, một lon… bia Hà Nội!
    _ Không! _ Tôi buột miệng_ Lon nước cam đi em.
    _ Tớ uống mà! _ Nguyên cười đắc thắng trong khi ánh mắt liếc về phía gương mặt Vĩnh đang xụ xuống_ Cậu đừng độc đóan như thế!
    _ Bia bọt gì? _ Tôi lừ mắt với Nguyên, còn thản nhiên với cô bé kia_ Em cứ lấy như vậy cho chị!
    Con bé chỉ đi ngay sau khi bắt gặp cái gật đầu của Nguyên. Vĩnh thì đứng lơ ngơ trước bàn tôi, chưa biết nói gì tiếp. Tôi thấy tội nghiệp quá, nên mỉm cười … trấn an cu cậu:
    _ Tối thứ 6 tuần này tại quán “ Gió ngàn”, chắc mọi người đến hết đó… em cố gắng đi nhé?
    _ Vâng… vậy hẹn chị tối thứ 6 ? Chào chị!
    _ Bye.
    Nguyên gõ mấy ngón tay lên bàn, mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Tự nhiên tôi cũng đâm ngại vì thái độ vô lý của hai tên con trai…chưa hề quen biết nhau. Theo lẽ thường tình thì ít ra cũng phải có lấy một lời chào xã giao, đằng này… hình như có “ mùi” của sự ghen ghét…
    Tôi chuyền mắt mình xuống gương mặt thờ ơ của Nguyên, tự hỏi không biết hắn đang nghĩ gì?
    _ Này! _ Tôi hắng giọng_ Không ở nhà … nấu cơm à?
    _ Không.
    _ Ông trốn việc! _ Tôi buộc tội kèm theo một cái lừ mắt_ Thương nó vốn yếu người mà ông lại chạy đi chơi thế này sao?
    _ Tớ có việc đấy chứ? _ Nguyên cười, đưa tay đỡ lấy tô phở bò từ tay cô bé phục vụ_ Cảm ơn em!
    _ Ông rõ ràng có ăn sáng mà?
    _ Không có … hai quả trứng nên vẫn còn đói lắm! _ Nguyên nói mà không ngẩng lên, tôi cũng chẳng rõ hắn đang mỉa mai hay ghen tị nữa… Con trai gì mà chú ý tiểu tiết thế chứ?
    _ Bản vẽ của cậu có một điểm không chính xác! _ Nguyên mỉm cười, uống một ngụm nước rồi mới tiếp tục nhả chữ_ Cậu quên cách làm toán rồi hả?
    Tôi im lặng. Nguyên có cái đầu máy tính cực nhạy. Hắn là thiên tài trong việc tìm ta sai sót trong bất kỳ bài tóan nào. Khi hắn nói sai thì chắc chắn có sai… Nhưng cũng không nhất thiết phải nói xéo tôi như thế!
    Nguyên lấy một tập vẽ khổ A3 ra khỏi chiếc cặp giấy lơn mà hắn giữ rịt khi vào đây. Bài vẽ của tôi được nằm phẳng phiu trong những tờ giấy vẽ ấy. Tôi chột dạ, nếu bản vẽ nằm trong ba lô của tôi thì có lẽ sẽ không còn đẹp như vậy nữa… Ra không phải cái gì rơi vào tay Nguyên đều bị hỏng cả!
    Nguyên chỉ tay vào một điểm góc phải gần cuối bản vẽ, nhẹ nhàng hẳn đi:
    _ Vì tính sai tỉ lệ nên cậu đã vẽ lệch khối hình này. Nhìn qua loa thì không thấy nhưng nếu để tâm thì phát hiện ra ngay. Mà chắc thầy giáo của cậu không nhìn lướt qua đâu nhỉ?
    _ Sao cậu không học kiến trúc? _ Tôi buột miệng hỏi.
    Nguyên bỗng trả lời dịu dàng khiến tôi phải ngơ ngác mất mấy giây:
    _ Nếu tớ học kiến trúc thì lấy ai biến những bản vẽ của cậu thành hiện thực?
    _ À… ừm… Đưa đây để tớ sửa nào! _ Tôi nói sau khi đã định thần lại.
    _ Lúc nào cậu cũng ngoan thế này thì … thật tuyệt!
    Tôi trợn mắt lên … Hắn không thể nghiêm túc được quá năm phút! Thử hỏi làm sao mà tôi không nổi sùng lên cho được?
    Nguyên tỉnh bơ nhìn xuống đồng hồ. Cậu ta chặc lưỡi:
    _ Muộn rồi… Có lẽ Thương đã đi chợ về… Tớ về phụ đây!
    _ Ông cũng rảnh rang thật đấy! _ Tôi châm chọc trước khi cả hai rời bàn. Nguyên nhún vai không bình luận gì thêm. Đến quầy tính tiền, tôi đang lục tìm ví thì đã thấy hắn đưa cho cô thu ngân tờ 50 nghìn mới cứng kèm theo nụ cười... khuyến mãi thường trực. Tôi nhăn mặt:
    _ Tớ sẽ trả cơ mà?
    _ Chơi với nhau từ nhỏ mà không rõ tính người ta... buồn ghê cơ!
    Chị thu ngân mỉm cười, đưa tiền thừa lại cho Nguyên, cũng kèm theo một cái nháy mắt thông cảm. Tôi quay người đi, tay vung vẩy bài vẽ của mình, lẩm nhầm những câu vô nghĩa. Tôi không muốn trở thành đề tài bàn luận ở đây... Phải mau mau... tống tiễn hắn ra khỏi cổng thôi! Hắn ám tôi kể cả khi tôi đến trường nữa? Đúng là cái thân tôi " như thân con bọ ngựa mà! "...


    ...còn nữa,nhưng dừng ở đây đã,xem phản ứng của mọi người thế nào?
    :2p:2h

    Xem thêm các bài viết gần đây nhất:
    thơ toàn dấu huyền
    thơ vui về biển số 64 tỉnh của Việt Nam
    PatchFiFa.Org| PatchFiFa 1.0
    PatchFiFa.Org| PatchFiFa v1.0
    Patch FiFa v1.0
    Patch FiFA v1.0
    Patch FIFa v1.0
    Patch FIFA v1.0 ...
    Patch FIFA v1.0 ..
    Patch FIFA v1.0 .

    Con người là một cỗ máy Google vĩ đại
    => Hãy chọn "Từ Khóa" đúng.

    Tôi chọn "Thành công" và "Hạnh phúc".=1;

  2. #2

    Giám Đốc
    MzCherry's Avatar

    Thành viên thứ
    28723
    Tham gia ngày
    Oct 2009
    Bài gởi
    1,449
    Thanks
    0
    Được cảm ơn 0 lần in 0 Bài viết

    new

    4. Tôi đang ngủ trưa thì bị giật mình bởi một bàn tay thô bạo … giật mạnh lấy tóc tôi. Bật người ngồi dậy, tôi đã biết chắc thủ phạm là ai, nhưng không gặp nụ cười … nhơn nhơn như mọi ngày mà là một gương mặt cau có chứa đựng một nỗi khó chịu cực điểm. Tự dưng tôi hết muốn giận hành động thô bạo vừa rồi của hắn, còn hắn thì sẵng giọng:
    _ Có bạn tìm đấy!
    Tôi chợt nhớ đến cái hẹn chiều nay với Quang. Bọn tôi là một nhóm … ăn khớp với nhau trong việc trình bày … cùng một ý tưởng khi phân tích một công trình nổi tiếng, vậy là thầy giao luôn bài tập về nhà này cho cả hai đứa. Quang ở trong ký túc xá nên tôi không thể chui vào đó mà bàn bạc với cậu ta được… Thế là tôi quyết định địa điểm học nhóm sẽ là ở nhà tôi, và thay vì tôi đến ký túc xá thì Quang đến đây vào buổi chiều này. Tôi đã ngủ quên hay sao ấy nhỉ?
    _ Cậu bảo bạn ấy vào phòng khách đợi tớ chút! _ Tôi bỏ qua cơn giận dữ không rõ nguồn cơn của Nguyên để nhờ vả_ Chết thật! Quên béng mất!
    Nguyên vẫn không lùi bước khiến tôi ngạc nhiên, ngẩng lên nhìn hắn. Trông hắn rõ là khủng khiếp. Đã cao lớn rồi mà còn làm ra vẻ… giận dữ, khiến một người nhỏ bé như tôi càng trở nên nhỏ bé và đáng thương hơn. Tôi cau mày, có lẽ hắn giận cái gì đó ở lớp chăng?
    _ Cậu không đi học à? _ Tôi buột miệng hỏi, không thể ra khỏi giường, và cũng chẳng biết làm gì ngoài việc vò vò đầu chăn.
    _ Không! Có thể mới biết cậu …hẹn hò tại nhà chứ?
    Ra vậy! Quân ích kỷ! Tôi lôi bạn bè về nhà mà hắn bảo là hẹn hò, nghe thật giống như một lời buộc tội… người yêu lăng nhăng không bằng!
    _ Thằng cha đó là ai?
    Tôi hất chăn ra, bước xuống giường. Nguyên tất nhiên phải bước tránh ra một bên. Giọng hắn ầm ầm đuổi theo tôi:
    _ Nó là ai? Sao dám tự tiện mò đến đây? Hả?
    Tôi quay phắt lại, đứng giữa phòng, giận dữ không thể kềm chế:
    _ Liên quan gì cậu hả? Cậu là mẹ tớ à? Làm cái gì cũng phải báo cáo cậu chắc? Thôi đi là vừa đấy!
    Nguyên bước tới, cũng hét vào mặt tôi:
    _ Đây là nhà chung, ít ra thì bọn tớ cũng phải được báo một tiếng khi có khách lạ, cậu hiểu chứ? Chẳng phải chúng ta đã thỏa thuận thế?
    Tôi sững người. Lại quên mất một điều quan trọng rồi! Nhưng cái “điều khoản” vô lý đó tôi đã từng phản đối dữ dội, thế mà chẳng hiểu sao Thương, Khang và Nguyên lại biểu quyết thông qua… mới đáng ghét chứ? Giờ thì hắn đang vin vào đó mà giận dữ?
    _ Thôi được! _ Tôi xìu xuống, nhún vai_ Đó là một bạn cùng lớp, tụi tớ phải cùng làm bài tập…
    _ Tớ sẽ giúp cậu, bảo thằng đó về đi!
    _ Tụi tớ cùng được thầy giáo giao! _ Tôi nhấn giọng, dù đang cảm thấy tức cười, nhưng vẫn giải thích _ Tớ và bạn ấy… vô tình cùng chung ý tưởng nên phải cùng làm chung để mai nộp.
    Cằm Nguyên bạnh ra, hình như càng giận dữ hơn:
    _ “ Tụi tớ” cơ à? Lại còn “ cùng chung ý tưởng” nữa đấy! Đúng là buồn cười!
    Hắn nói lộn cảm xúc của hắn thì phải. Hắn đâu có cười nổi đâu? Tôi ngơ ngác hẳn đi khi nhìn hắn giận dữ như một con khủng long đang phun lửa. Có vẻ như tôi quá nhường nhịn hắn nên hắn mới lấn lướt như thế này…
    _ Buồn cười hay không thì mặc cậu! _ Tôi quyết định dứt ra khỏi câu chuyện_ Tớ đã thông báo xong rồi đấy, làm ơn hãy tỏ ra lịch sự với bạn của tớ! Thế nhé?
    Và mặc kệ cho con khủng long đang đứng như trời trồng giữa phòng, tôi bước ra, đóng sập cửa lại. Không thể nào lường trước được thái độ của Nguyên, nhưng tôi có thể lấy … tính mạng ra bảo đảm rằng tính khí của hắn ngày một quái đản hơn. Chắc chắn là thế!
    Quang ngồi thu lu ở ghế salông, mắt ngó quanh quẩn khắp phòng. Tôi cười với cậu ngay từ đầu cầu thang. Quang đứng dậy, kéo cao gọng kính cận dày cộp. Tôi vội nói ngay để chứng tỏ cho cậu ta biết rằng tôi đang rất … áy náy về chuyện trễ hẹn.
    _ Xin lỗi… tớ ngủ quên! Cậu chờ lâu rồi phải không?
    _ Không có gì! Dù sao vẫn còn sớm mà!
    _ Cậu lên phòng tớ đi. Ở đó có máy tính dễ làm hơn!
    Quang gật đầu một cách điềm đạm. Tôi dẫn cậu ta vào phòng, hơi ngại vì chăn chưa gấp. Chỉ cho Quang chỗ ngồi, tôi hấp tập gấp chăn, tống nó vào cuối giường.
    _ Tớ hơi bừa bộn! _ Tôi cười khi quay ra_ Cậu bật máy rồi chờ tớ nhé? Tớ pha nước.
    _ Không cần đâu! _ Quang kêu lên nhưng tôi đã lắc đầu và lại bước ra ngoài.
    Tính tôi cẩu thả nhưng lại nhiệt tình, nên không thể để bạn… khát khô khi đến chơi nhà mình bao giờ. Tôi phi xuống nhà bếp, lục tủ lạnh lấy ra hai quả cam vào ly nước thì Nguyên đi vào. Hắn cũng mở tủ lạnh, lấy ra một quả cam, đặt trước mặt tôi. Tôi nhíu mày:
    _ Sao nữa đây?
    _ Tớ khát nước! Làm cho tớ một ly nữa đi.
    _ Ừm… được rồi! _ Tôi nhún nhường vì không muốn một trận cãi vã nữa xảy ra_ Cậu nghỉ học thật sao?
    _ Hai tiết đầu! _ Nguyên tựa người vào thành bồn rửa bát, nơi tôi đang vắt cam. Hắn ta nhẹ nhàng đề nghị_ Cậu nên học ở ngoài phòng khách!
    _ Sao? _ Tôi dừng tay, ngạc nhiên.
    _ Sẽ rất nguy hiểm! _ Nguyên nói với vẻ mặt nghiêm trọng_ Tớ đi học thì chỉ còn cậu và hắn ở nhà thôi!
    Tôi nghĩ rằng hắn không chỉ quái đản mà còn lẩn thẩn nữa. Sao lại có thể nghĩ được đến cái tình huống kinh khủng như thế để áp dụng với một con người … “ tư cách ngời ngời” như Quang?
    _ Dù có là… thánh nhân thì vẫn là con trai! _ Nguyên từ tốn … đe dọa theo đúng suy nghĩ của tôi_ Khi có cơ hội thì lũ con trai không từ bỏ đâu!
    _ Giống như cậu đấy phải không? _ Tôi chế nhạo không thương tiếc, tay vẫn không ngừng làm việc.
    _ Làm sao mà giống được? _ Nguyên nháy mắt_ Tớ đã bỏ lỡ bao cơ hội… chắc như ăn bắp đấy!
    Tôi nhún vai, không thèm tranh cãi và cố không giận dữ cho thêm mệt. Hòa một chút đường vào ba ly nước cam, tôi nếm thử rồi chặc lưỡi:
    _ Tuyệt! Cậu lấy cho tớ chút đá!
    Nguyên vừa lấy đá, vừa …nhiệt tình diễn thuyết bảo vệ cái ý tưởng của mình:
    _ Hãy nghe lời tớ! Học ở phòng khách thì sẽ dễ dàng hơn cho cậu trong mọi tình huống!
    _ Không có máy tính thì dễ dàng gì? Quang không phải là người như cậu nghĩ đâu.
    Nguyên xụ mặt xuống, ném mấy viên đá vào ly nước một cách hờ hững. Tôi với lấy cái khay nhựa nhỏ, đặt hai ly nước lên, nhún vai:
    _ Thật không thể hiểu nổi cậu, Nguyên ạ!
    Tôi thấy mắt Nguyên ánh lên một điều gì đấy da diết khó tả, nhưng điều đó chỉ trong một khoảnh khắc đã được thay bằng cái nhìn thờ ơ, lãnh đạm. Nguyên quay lại với ly nước của mình khiến tôi chỉ có thể nhìn thấy cái lưng rộng của hắn cùng với đôi vai trĩu xuống như đang gánh nặng. Quả là không thể hiểu được hắn thật!
    Tôi quay trở ra với một núi băn khoăn không thể giải tỏa. Vì thế mà tôi không tập trung cho lắm vào bài tập, nhưng Quang lại là một người dễ chịu. Cậu ta hầu như gánh hết các phần của bài tập như viết phần phân tích và bình luận về kiến trúc của tòa biệt thự nổi tiếng này, còn tôi chỉ có việc tập hợp lại các ý tưởng của hai đứa để vẽ lại theo xu hướng hiện đại mà thôi.
    Đến 5 giờ cả hai đứa tôi mới chỉ hòan thành một cách sơ lược nhất. Tôi cuống quít cả lên. Mai phải nộp rồi… chẳng lẽ tối nay phải thức khuya?
    Quang nhìn tôi lo lắng, cậu ta an ủi:
    _Không sao đâu… Chúng ta cũng đã làm gần xong rồi! Nếu không ngại thì Lâm cứ đưa hết cho Quang hoàn thành nốt!
    _ Sao thế được? _ Tôi mỉm cười… méo xệch_ Quang cũng bận lắm chứ lại không à? Tớ chỉ tiếc cho buổi tối hôm nay thôi!
    Quang cười hiền lành, sắp xếp sách vở và cóp nốt tài liệu trong máy vào USB. Tôi thì uể oải đứng dậy, vươn vai vài cái cho đỡ mỏi, ngó đồng hồ, thở dài:
    _ Biết thế này mình làm từ 1 giờ!
    _ Nếu vậy thì ai ngủ cho Lâm? _ Quang trêu chọ với giọng hiền lành bao dung. Tôi nhún vai, đưa cậu ta xuống nhà. Suýt nữa thì tôi hét lên khi thấy Nguyên ngồi im lìm xem ti vi ở phòng khách nhỏ. Giờ này là giờ hắn phải ở trường chứ?
    _ Chào cậu! _ Quang mỉm cười với Nguyên trước khi bước xuống.
    _ Chào! _ Nguyên uể oải giơ tay lên, mắt không rời khỏi chương trình quảng cáo …Kotex X_teen!
    Thế có đáng giận không cơ chứ? Tôi bặm môi bước nhanh qua hắn. Quang có vẻ hơi bối rối, chút nữa là vấp phải chân bàn. Tôi thấy Nguyên nhếch môi cười một cái. Trời! Sao tôi lại có một tên bạn bất lịch sự như thế? Mặt tôi nóng ran lên vì ngượng. Quang kéo cao gọng kính lên đã lấy lại được bình tĩnh nên cậu bình thản bước xuống cầu thang. Tôi và Quang không ai đả động gì đến chuyện đó khi ra cổng. Chúng tôi chỉ nhắc tới bài tập và giao hẹn vào sáng hôm sau ở lớp. Nhìn chiếc xe của Quang đang hòa cùng với dòng người trên đường, tôi nghĩ đến chuyện mình sẽ phải khoan dung như cậu ta. Bỏ qua thái độ vô duyên của Nguyên, nuốt sự giận dữ vào lòng để có một cuộc sống khoan hòa, bình dị… Tôi phải làm như thế! Phải làm được như thế!


    5. Bữa cơm tối diễn ra khá … ồn ào tấp nập. Ấy là tôi nghĩ thế bởi tôi thấy các đĩa thức ăn cứ vơi dần đi trong khi tôi cố ra sức … gắp. Có lẽ trong ba đứa con gái chỉ có tôi là … phàm ăn nhất mà thôi! May mà … không có ai để ý!
    _ Này… có bốn vé mời xem chương trình ca nhạc của trường tớ! _ Nguyên lên tiếng khiến cả bọn nhao nhao lên.
    _ Cậu có biểu diễn không? _Thương buông bát xuống mắt sáng long lanh ( tôi biết điều này là do … thói quen, mắt nó bao giờ cũng long lanh khi nói chuyện với Nguyên! Chuyện cũng hơi lạ, nhưng quen rồi nên chẳng ai để ý! ).
    _ Có chàng nào đẹp trai biểu diễn không? _ Yến hất mái tóc ép thẳng tưng của nó ra sau hỏi mà như không hỏi.
    _ Chào mừng ngày 20_10 à? _ Nguyên săm soi tờ vé mỉm cười.
    Tôi thì chỉ liếc qua một cái, rồi lại tập trung vào chuyện vươn tay tới đĩa thịt xào su su. Nhưng Nguyên đã để nó ra xa vượt qua khỏi tầm tay của tôi. Được rồi! Tôi không mất thời gian để tranh cãi, tôi chuyển ngay qua đĩa trứng rán … gắp. Đũa của Nguyên đã chặn lại. Tôi quắc mắt nhìn lên. Hắn cười nhăn nhở:
    _ Cậu có phải con gái không?
    _ Phải. Thì sao?
    _ Ăn gì mà như hổ vậy?
    _ Thế có luật cấm con gái ăn như hổ à? _ Tôi hất đũa của hắn ra, cáu lên_ Đến bữa ăn cũng không để tôi yên nữa cơ đấy!
    Khang đặt lại đĩa su su về phía tôi, lắc nhẹ đầu:
    _ Đồ còn nhiều… Ăn được thì càng tốt chứ sao?
    _ Nhưng ít ra cũng phải có phản ứng với bốn cái vé của người ta chứ? _ Nguyên tức tối.
    Yến và Thương phì cười. Còn tôi nhún vai:
    _ Thì tớ sẽ đến xem là được chứ gì? Đang ăn ngon mà…
    Tôi lừ hắn một cái rồi mới tiếp tục … lia đũa. Bốn đứa còn lại quay trở về với đề tài cũ. Nghe đâu buổi biểu diễn ca nhạc này đúng là để chúc mừng vài đứa con gái hiếm hoi của trường Xây Dựng, Nguyên là một trong những thành viên của ban tổ chức và cũng có tham gia biểu diễn … hai tiết mục. Dĩ nhiên là cả bọn đều thừa nhận Nguyên rất khá trong lĩnh vực nghệ thuật ca hát này. Thương mơ màng hẳn đi cứ như là đang nghe Nguyên hát không bằng. Yến thì vừa gọt táo vừa cố hỏi cho bằng được có anh chàng nào điển trai hát Rock không. Tôi đã ăn no, tựa người vào lưng ghế, đưa cái nhìn.. thỏa mãn về phía đĩa táo trước mặt.
    Nguyên châm chọc:
    _ Phải chờ gọt táo xong thì mới… chút tâm được đây!
    _ Buổi tối thứ 6 tuần này à? _ Tôi đã … tỉnh táo trở lại.
    _ Đúng! _ Nguyên cười… nham hiểm_ Các cậu phải đi đúng giờ đấy!
    _ Chào mừng ngày 20_10 sao lại tổ chức vào hôm 17 thế? _ Tôi cau mày đưa mắt tìm đồng minh.
    Thương phẩy tay:
    _ Tiện thì hôm nào chẳng được? Nếu là 20 thì có ai đến xem nữa chứ?
    Tôi nhớ tới buổi hẹn họp đội tình nguyện của mình, phân vân không biết quyết định ra sao. Tên đội trưởng đã năm lần bảy lượt gọi điện đe doạn nếu không đi anh em sẽ có … hình phạt nặng nề; và lần nào tôi cũng hứa… chắc như đinh đóng cột. Còn đối với Nguyên … không đi chắc khó sống yên ổn! Thật quá sức nan giải!
    _ Không ai được vắng mặt đâu đấy!_ Nguyên đứng dậy, nhìn tôi một cái như đe doạ … “ nếu cậu vắng thì…”…
    _ Tớ sẽ mua hoa tặng cậu! _ Thương nhiệt tình bỏ qua luôn cả đĩa táo đang thơm phưng phức để theo Nguyên ra phòng khách. Tôi nhón lấy một miếng ( không cần dùng đến dĩa! ), chép miệng:
    _ Cuộc sống là những bước … đường cùng!
    _ Cậu lại chọc giận gì Nguyên à? _ Khang dẹp mấy cái đĩa lại, nhíu mày_ Có bao giờ nó áp đặt ai đâu nhỉ?
    “ Sai rồi! Hắn luôn luôn thích áp đặt tớ đấy! “ Tôi nghĩ thầm, thơ thẩn … ngốn táo. Yến rời khỏi bàn để làm nhiệm vụ rửa bát mà tôi đã đùn đẩy cho nó khi thắng ba ván bài lúc chiều. Tôi dong đĩa táo ra ngoài phòng khách. Nguyên và Thương đang ngồi trên ghế salông, gần như tựa vào nhau… Tôi ngước mắt nhìn lên ti vi. Một bộ phim Hàn Quốc_ là nỗi đam mê của Thương, nhưng lại là sự ghét bỏ của Nguyên… Sao hắn lại có vẻ dịu dàng và chiều chuộng với Thương như thế nhỉ? Tôi nhếch môi, xoay lưng định bước trở vào nhà ăn thì Nguyên đã lên tiếng:
    _ Mang ra rồi lại mang vào lặng thầm vậy à?
    Nếu tôi cứ im lặng bước thì chẳng phải thừa nhận rằng tôi đang rất khó chịu? Đời nào tôi lại chịu như thế? Tôi bặm môi, đi hẳn vào chỗ ngồi, đặt cái đĩa táo xuống bàn và ngồi vào chỗ ghế … rất xa nhóm Nguyên và Thương. Nguyên có vẻ không hài lòng. Hắn nhoài người ra để lấy táo và đưa cho Thương một miếng được găm sẵn trên chiếc dĩa hoa quả. Tự dưng tôi hết muốn ăn nữa (điều này thật vô lý! ), thế là tôi chú tâm vào bộ phim. Không hiểu đầu cua tai nheo gì nên tôi cứ ngồi ngơ ngơ hệt như một con ngố…
    Thương chợt kêu lên cau có:
    _ Tên kia thật là … yêu mà ngậm tăm thế à?
    _ Còn nhiều nguyên nhân khiến anh ta không thể nói ra! _ Nguyên nhẹ nhàng_ Đâu cứ yêu là phải nói đâu?
    Thương tròn mắt quay sang nhìn chằm chằm vào Nguyên, thì thào:
    _ Con người như Nguyên mà lại có ý nghĩ đó ư? Tớ tưởng cậu là người của hành động chứ?
    _ Thế thì Thương không hiểu hết tớ rồi!
    Thấy ghét chưa? Tôi lầm bầm trong bụng. Nói chuyện đến là hợp nhau, người tung kẻ hứng như … đôi tình nhân ấy! Tôi dừng lại ở đấy, ngạc nhiên với suy nghĩ mới lạ này. Chúng tôi chơi thân với nhau, rất thân là đằng khác, nếu có ai đó yêu nhau thì sẽ ra sao cho tình bạn này? Tôi đưa mắt nhìn hai đứa, lòng nhói lên một cái đau đớn. Tôi không thích tình bạn của năm đứa bị hoen ố đi bởi những giận hờn thất thường của tình yêu… Nếu hai người kia yêu nhau…
    _ Này… sao thế hả Lâm? _ Nguyên vung vung tay trước mặt tôi.
    _ Không sao! _ Tôi bực mình gắt nhỏ. Thương nhìn tôi với hai dấu hỏi to tướng trong mắt. Tôi nắm chặt tay , ghìm mình trong nỗi thất vọng kỳ lạ.
    Khang và Yến cùng bước ra. Hai đứa nó cười tươi như thể đang gặp chuyện gì tâm đắc lắm. Tôi chợt muốn òa khóc khi nghĩ đến chuyện Khang và yến cũng giấu tôi… lén lút chuyển tình bạn qua tình yêu… Cuối cùng chỉ có một mình tôi lẻ loi!
    _ Phim đến đâu rồi? _ Yến nhảy tót tới ngồi cạnh Nguyên, mắt lập tức dán vào ti vi…
    Khang thì lại chỗ tôi, có lẽ thấy sự lặng lẽ bất ngờ ở tôi nên cậu ta cúi xuống, nhíu mày:
    _ Sao thế? Tớ hơi bất ngờ khi thấy đĩa táo còn đầy đấy!
    _ Không phải lúc nào tôi cũng nghĩ đến chuyện ăn !_ Tôi hét toáng lên, đứng bật dậy, bước nhanh về phía cầu thang trước bốn đôi mắt sửng sốt. Tôi đi cho khuất mắt các người đây!
    Vào phòng mình rồi tôi mới thấm thía nỗi cô đơn một cách sâu sắc. Sao tự nhiên tôi lại lâm vào tình cảnh này chứ? Cái tình bạn mà tôi cứ tưởng cội nguồn sâu xa đang ngày một vững chắc nào ngờ… tôi bị qua mặt một cách trắng trợn như thế… Tôi đã dốc sức một cách vô ích ư? Tôi nhớ tới gương mặt dịu hiền của Thương ngời lên một niềm hạnh phúc son trẻ bên cạnh Nguyên. Hắn cũng không còn là con khủng long khó tính lúc nào cũng sẵn sàng phun lửa vào người khác nữa. Không biết họ bắt đầu tự lúc nào?
    Tôi vùi mặt vào gối, không hiểu nổi vì sao mình lại buồn như thế này. Nỗi buồn cùng với sự thất vọng đau đớn nhấn chìm tôi xuống vực thẳm đen tối của sự nghi ngờ. Tôi hiểu rằng tình bạn của chúng tôi bắt đầu rạn nứt những đường dù rất nhỏ nhưng cũng đủ để giò lùa qua… Ngày xưa chẳng phải chúng tôi đã từng thề thốt giữ mãi tình bạn trong sáng cho đến khi chết sao? Ngày xưa đứa nào cũng rạng ngời hạnh phúc vì bộ năm ăn ý … nổi tiếng khắp nơi? Tôi lăn qua lăn lại trên giường, muốn khóc mà không khóc được… Tôi trút nỗi lòng vào những tiếng thở dài. Có ai đó đã đem tình bạn của chúng tôi giấu đến tận cung trăng rồi…
    Có tiếng gõ cửa, tôi chưa kịp phản ứng thì cả bốn cùng ùa vào. Tôi thấy mình thật ngốc khi không khóa cửa thật chặt… Thế này thì muốn giận lâu cũng không được rồi! Tôi xụ mặt xuống, đưa đôi mắt dàu dàu ngó hai đôi … bạn trẻ. Ngực lại như có kim đâm!
    _ Sao thế? _ Thương ngồi xuống cạnh tôi, vuốt vuốt mái tóc ngắn của tôi bằng đôi bàn tay mềm mại mát lành. Lòng tôi mềm lại_ Giận gì à?
    _ Không! _ Tôi lắc đầu, ngước mắt nhìn hai tên con trai đang đứng sừng sững trước mặt. Ánh mắt hai đứa cũng dịu dàng như thể đang an ủi dỗ dành một đứa bé đang khóc.
    _ Thế sao tự nhiên lại bỏ đi? _ Yến nhảy hẳn lên giường, xỉ tay vào trán tôi, mắng nhẹ_ Làm tụi tao lo muốn chết!
    Tôi không thể nói rõ được vì đâu tôi giận dữ, nên chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy.
    Nguyên kéo ghế cho Khang và tự mình ngồi xuống chiêc ghế xoay ở bàn học. Hắn ta ngồi xa tôi nhất nhưng không hiểu sao tôi lại cảm thấy hắn đang nhìn tôi … rất dữ! Cái nhìn như muốn bắt tôi phải trải lòng mình ra cho mọi người biết, để mọi người hiểu… Tôi thở dài. Có chết tôi cũng không thể mở miệng hỏi” Các cậu yêu nhau à? “


    _ Nếu giận về chuyện… ăn uống thì…
    Tôi ngắt ngang lời Yến:
    _ Không phải chuyện đó! Chỉ là một cơn giận vô cớ và thóang qua thôi…
    _ Lâm ít khi giận nhưng khi giận thì… lại toàn là những chuyện … suy diễn! _ Nguyên lên tiếng chế nhạo khiến tôi tức điên lên, quay phắt lại:
    _ Suy diễn cái gì? Đó là sự thật mà…
    _ Sự thật nào? _ Cả bốn cùng lên tiếng. Tôi sựng người lại đỏ hết cả mặt. Có khổ không cơ chứ? Cái miệng lại hại cái thân rồi!
    _ Nói đi xem nào! _ Nguyên đứng dậy, ra lệnh_ Cậu lại suy diễn cái gì?
    Tôi không suy diễn. Tôi ngước mắt nhìn lên, cau mày. Những gì tôi thấy được đã phản ánh điều đó một cách rõ nét… Họ đã phản bội lại tôi, giấu diếm tôi… chuyện này mà không kinh khủng ư?
    _ Có chuyện gì hiểu lầm Lâm phải nói ra cho bọn tớ biết chứ?_ Khang dịu dàng_ Chúng ta là bạn thân cơ mà?
    _ Bạn thân ư? _ Tôi nhếch môi, trong lòng lại trào lên một cơn giận_ Các cậu đã quên chuyện chúng ta thề thốt hồi ở nhà rồi…
    Thương và Yến tròn mắt nhìn tôi. Khang thì nghe với vẻ nghiêm trọng, còn Nguyên, hắn đứng tựa vào bàn như không chú tâm lắm…
    Tôi bặm môi lại, đã đến nước này thì phải thẳng thắn với nhau … cho dễ cư xử! Tôi gật nhẹ đầu khẳng định:
    _ Các cậu… các cậu … chuyện tình cảm… Thôi được, bốn các cậu có tình cảm … hơn bạn bè với nhau phải không?
    Yến cười phá lên, còn ba người kia thì sững lại. Tôi bối rối:
    _ Đừng cười. Tớ thấy rõ những biểu hiện đó… Tình bạn của chúng ta … tớ không muốn phá vỡ nó chỉ bởi … các cậu…
    _ Đừng có ngốc! _ Nguyên bỗng quát lên_ Cậu thật quá ích kỷ đấy… Đầu cứ gì yêu là sẽ mất tình bạn cơ chứ?
    _ Sao không? _ Tôi cũng gân cổ lên_ Nếu các cậu không đi đến đâu … liệu có còn quay trở lại được? Bao nhiêu năm làm bạn với nhau mà không rõ tính của nhau sao? Liệu ai có đủ can đảm như thế?
    _ Rõ là suy diễn!_ Nguyên phẩy tay mỉa mai.
    Yến úp mặt xuống gối, cười khùng khục. Thương cầm lấy bàn tay tôi, buồn buồn hỏi lại:
    _ Có gì khiến cậu nghĩ thế chứ?
    _ Thì tớ… thấy thế! _ Tôi bắt đầu thấy lung lay. Có khi tôi quá… suy diễn rồi chăng?
    _ Có lẽ vì mình quá thân nhau đến mức vô tư nên Lâm hiểu lầm! _ Khang từ tốn nói, đôi mắt đượm một nỗi buồn khó hiểu_ Lâm yên tâm rằng tình bạn là một thứ tình cảm vững bền nhất giữa chúng ta. Dù có thế nào…
    _ Tôi không chắc chắn đâu đấy! _ Nguyên cau mày, nhún vai đi ra khỏi phòng sau khi chế nhạo tôi một câu cuối_ Ngốc vẫn hoàn ngốc mà… Trời ạ!
    Tôi không giận hắn bởi vì tôi thấy đúng là tôi ngốc thật. Có cái gì đó ma quái thúc đẩy tôi đến suy nghĩ tiêu cực đó… Sao tôi lại có thể nông nổi như vậy chứ? Vì đâu?
    Thương đứng dậy, vẻ mặt gượng gạo không giấu hết nổi những nét trầm tư. Nó nhìn tôi lắc đầu:
    _ Tình yêu không thể cấm được Lâm à… Nhưng cậu nghĩ rằng tụi tớ lại đi giấu diếm cậu ư?
    _ A … không …
    Tôi bối rối . Đúng là không thể cấm được tình yêu… Tôi chẳng có cái quyền tối thượng đó thật … Chuyện này, đúng là tôi sai thật rồi…
    _ Thương đừng trách Lâm nữa! _ Khang dịu dàng_ Lâm chỉ hơi quá tha thiết với … tình bạn của chúng ta… khiến cho ý nghĩ không được trọn vẹn thôi. Giờ thì khi nói rõ hết với nhau rồi, Lâm hãy hiểu rằng dù có … để tình yêu xen lẫn vào thì mãi mãi chúng ta vẫn là bạn, Lâm hiểu không?
    Tôi gật đầu. Tôi quên mất một đặc điểm cần thiết cho một tình bạn đó là sự tin tưởng. Tôi đã không tin tưởng trong một khoảng khắc để bây giờ quay lại dằn vặt các bạn của tôi… Có lẽ bản tính trẻ con quen được nuông chiều vẫn chưa rời bỏ khỏi tôi! Tôi điên thật là điên mất rồi!

    p/s: Các bạn vào xem nhớ để lại lời comment nhé:2g
    Con người là một cỗ máy Google vĩ đại
    => Hãy chọn "Từ Khóa" đúng.

    Tôi chọn "Thành công" và "Hạnh phúc".=1;

  3. #3

    Giám Đốc
    MzCherry's Avatar

    Thành viên thứ
    28723
    Tham gia ngày
    Oct 2009
    Bài gởi
    1,449
    Thanks
    0
    Được cảm ơn 0 lần in 0 Bài viết
    Mọi người vào xem nhớ để lại lời comment nhá:2pthanks
    Con người là một cỗ máy Google vĩ đại
    => Hãy chọn "Từ Khóa" đúng.

    Tôi chọn "Thành công" và "Hạnh phúc".=1;

  4. #4

    Giám Đốc
    MzCherry's Avatar

    Thành viên thứ
    28723
    Tham gia ngày
    Oct 2009
    Bài gởi
    1,449
    Thanks
    0
    Được cảm ơn 0 lần in 0 Bài viết
    Ủa hình như chẳng cóa ai chú ý đến topic của mềnh .:cuteonion53:
    Con người là một cỗ máy Google vĩ đại
    => Hãy chọn "Từ Khóa" đúng.

    Tôi chọn "Thành công" và "Hạnh phúc".=1;

  5. #5
    Trưởng Phòng
    hocmai123's Avatar

    Thành viên thứ
    3
    Tham gia ngày
    Dec 2008
    Bài gởi
    772
    Thanks
    0
    Được cảm ơn 15 lần in 14 Bài viết
    Vì diễn đàn không bắt buộc thành viên phải đăng nhập để xem bài, không đăng nhập cũng xem được bài , mà ko đăng nhập thì ko comment được đó, cứ cho rồi sẽ nhận :2d

  6. #6

    Giám Đốc
    MzCherry's Avatar

    Thành viên thứ
    28723
    Tham gia ngày
    Oct 2009
    Bài gởi
    1,449
    Thanks
    0
    Được cảm ơn 0 lần in 0 Bài viết
    Trích Nguyên văn bởi MrShare32 View Post
    Vì diễn đàn không bắt buộc thành viên phải đăng nhập để xem bài, không đăng nhập cũng xem được bài , mà ko đăng nhập thì ko comment được đó, cứ cho rồi sẽ nhận :2d
    Ủa vậy hả? Thanks anh T nhé .Mà em hok bít topic này nên để ở đọc truyện online hay là box văn học nữa?
    Con người là một cỗ máy Google vĩ đại
    => Hãy chọn "Từ Khóa" đúng.

    Tôi chọn "Thành công" và "Hạnh phúc".=1;

  7. #7
    Trưởng Phòng
    hocmai123's Avatar

    Thành viên thứ
    3
    Tham gia ngày
    Dec 2008
    Bài gởi
    772
    Thanks
    0
    Được cảm ơn 15 lần in 14 Bài viết
    cứ để Online đi em, cái gì mà ko down về đọc là Online hết x000

  8. #8
     Vip Member Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị
    MrMup's Avatar

    Thành viên thứ
    102
    Tham gia ngày
    Feb 2009
    Đến từ
    K42 Thương Mại
    Bài gởi
    7,263
    Thanks
    5
    Được cảm ơn 9 lần in 7 Bài viết
    box này từ nay nên post truyện ngắn như thế này, dễ đọc hơn đó x000, thanks bạn cherry, chứ ebook mà post đọc onl chắc là chả ai đọc

  9. #9

    Giám Đốc
    MzCherry's Avatar

    Thành viên thứ
    28723
    Tham gia ngày
    Oct 2009
    Bài gởi
    1,449
    Thanks
    0
    Được cảm ơn 0 lần in 0 Bài viết
    Trích Nguyên văn bởi MrMup View Post
    box này từ nay nên post truyện ngắn như thế này, dễ đọc hơn đó x000, thanks bạn cherry, chứ ebook mà post đọc onl chắc là chả ai đọc
    Thanks anh Mup nhé :2p
    tiếp nè:...


    6. Cuối cùng tôi chọn buổi biểu diễn của Nguyên thay vì phóng xe tới “ Gió ngàn” như đã hẹn. Nguyên đi cả ngày chỉ về buổi tối để thay đồ và … hăm dọa tôi nếu tôi có ý định nào khác. Thương và Yến dành cả buổi chiều để tham khảo ý kiến của nhau về những bộ váy sẽ được chưng diện tối nay… Tôi thì chỉ bận tâm đến việc nghĩ ra lý do để … phỉnh phờ cả đội tình nguyện. Dĩ nhiên, có nghĩ nát óc thì tôi vẫn nhớ như in tính cách của tên đội trưởng … Anh ta không bao giờ chấp nhận bất kể một nguyên nhân nào! Tôi thở dài … run run tìm số để gọi … Tiếng anh ta vang vang như muốn trấn áp người nghe ngay lập tức:
    _ Sao vậy Lâm?
    _ Em … em có chuỵện cần nói…
    _ Sao ? _ Giọng anh ta đanh lại như đã đóan được ý nghĩ của tôi.
    Tôi nuốt ực một cái, mấp máy nhỏ rí:
    _ Em … em có việc bận…
    _ Cái gì? Anh đã hẹn với em từ trước rồi cơ mà?
    _ Không … việc này mới phát sinh, em không thể không có mặt…
    Tôi nghe thấy tiếng thở dài ở bên kia. Tôi nín thở chờ đợi:
    _ Cả nhóm có mỗi em là con gái … vậy mà… Anh biết ăn nói ra sao với bọn nó đây?
    _ Em … em cảm ơn anh… Anh nói giúp em với mọi người rằng em sẽ … tạ lỗi sau… Thôi, tới giờ rồi… Em chào anh!
    Tôi cúp luôn máy, thở phào nhẹ nhõm. Hóa ra chỉ có Nguyên là khó tính nhất thôi!
    Có tiếng gõ cửa, Khang ló đầu vào. Cậu ta cười tươi:
    _ Xong chưa Lâm… Bọn mình “ vi vu” thôi!
    _ Ok.
    Tôi phóng ra ngoài sau khi cào cào tay vào mớ tóc ngắn. Khang nhìn tôi, nói một câu chẳng rõ khen hay chê:
    _ Cậu giản dị thật!
    Tôi nhún vai. Từ bé tới lơn, tôi chưa bao giờ ướm lên người một chiếc váy đầm nào, cũng như chưa từng … trang điểm trau chuốt như Yến và Thương… Tôi chơi nhiều với Nguyên và Khang nên đâm ra nghiền mặc quần bò thụng, áo phông cộc tay và đi những chiếc giầy hầm hố… Mãi rồi cũng không thay đổi được nữa!
    Cả bốn quyết định đi hai xe. Hai cô gái mặc váy, ôm hoa ngồi đằng sau. Nhìn vẻ đẹp tươi trẻ của hai bạn mà tôi đâm ra ghen tuông… với tụi con trai ghê gớm . Sao tôi lại không phải là con trai cơ chứ?
    _ Cậu mà là con trai thì có ối kẻ chết! _ Yến càu nhàu sau khi đã yên vị đằng sau Khang. Thương thì cười khúc khích sau lưng tôi. Tôi bặm môi không nói gì, tăng ga phóng vọt lên trước.
    Buổi tối hôm nau trời trong lành và mát mẻ. Dòng người trên đường phố dường như cũng đông đúc tấp nập hơn ngày thường. Tôi cau có rề ga … giật cục trên đoạn đường ùn tắc… Đã vậy, bên cạnh còn có mấy tên loai choai buông lời … trêu chọc nữa chứ! Tôi phải kềm chế lắm mới không quay sang … thả vài câu “ khó nghe” và mấy cái đạp chân vào chúng… Đất ơi! Tối nay là cái tối gì vậy?
    Ở trường Xây Dựng thì … thật kinh khủng. Tôi phải chờ gần mười phút mới vào được đến nhà để xe, tìm mờ mắt mới có chỗ để dựng. Người ở đâu đông thế không biết? Khi tôi ra khỏi nhà xe, đã thấy Nguyên đứng bên cạnh Thương, cười toe toét.
    _ Chắc hôm nay vui lắm đây!
    Tôi quay lại, Khang kéo kính mắt lên. Tôi càu nhàu:
    _ Đông chết người!
    Nguyên vẫy vẫy tay, gương mặt ngời sáng niềm vui xen lẫn với sự đắc thắng thường trực. Yến nhún nha nhún nhảy trên đôi guốc cao của nó, mắt đưa đi đưa lại tìm kiếm. “ Cô em à, trời tối thế này … có nhìn cũng … ra ma thôi à! “ Tôi mỉm cười với ý nghĩ đó… Oa, tôi chỉ thấy có mấy bức tượng là hay… mỹ mãn!
    _ Vào đi. Tớ đã dành cho mọi người những chỗ tuyệt nhất rồi!
    _ Chắc thuận tiện để lên tặng hoa cho cậu hả? _ Tôi buông lời châm chọc ngay lập tức. Hiếm có cơ hội tôi là người châm ngòi nổ đầu tiên … dại gì mà không chộp lấy chứ?
    _ Gần gần như vậy ! _ Nguyên cười_ Vì thế phải lên tặng hoa đấy!
    _ Tặng mà … Tặng mà! _ Thương ríu rít.
    _ Chả có ma nào! _ Yến càu nhau bên tai tôi_ Thế mà tưởng..
    _ Nếu cậu thích … tớ giới thiệu cho! _ Nguyên ngóai đầu lại_ 100% nguyên … chất!
    Yến bĩu môi dù mắt nó đã sáng bừng lên. Cả bọn cười ầm ầm trêu chọc… Con nhỏ có tính điệu ngất trời, kèm theo đó là thích có hàng tá đuôi bám theo trầm trồ nó… Tôi nhớ không xuể nó có bao nhiêu anh hiện tại đang cạnh tranh nhau, nhưng mà ít nhất là mỗi tối phải có một anh đến rủ nó đi ăn uống linh tinh gì đó… Đỏng đảnh phải xách dép gọi nó là sư phụ ấy chứ!


    Hội trường rộng hơn ở hội trường tôi ( không biết có phải tôi hoa mắt vì nhiều người không nữa? ), cách bố trí ghế cũng khá hợp lý. Chúng tôi tìm được hàng ghế mà Nguyên để dành sẵn cho, ngay sát ngòai để tiện đi ra đi vào và ngay gần trên phòng trường hợp cả hội trường đứng lên vì bốc đồng thì còn nhìn được … Sân khấu cao và được trang trí rất bắt mắt. Người ta kết bóng bay thành từng khối có hình thù hẳn hoi … treo lơ lửng trên không. Nhạc dạo rất vui tai khiến cho không khí hội trường gần như đã phát sốt lên rồi… Tôi ngóng mắt xuống dưới, không phải chỉ một vài mà là vô khối các cô gái ăn mặc thanh lịch cùng xuất hiện. Ừm, có lẽ trong trường này không hiếm những anh chàng như Nguyên … dùng sức mạnh để có được số lượng … con gái kha khá như vậy. Tôi mỉm cười với ý nghĩ này…
    Nguyên chú ý đến nụ cười của tôi, hắn nhìn chăm chăm theo hướng mà tôi đã đưa mắt đi, rồi nhíu mày:
    _ Cậu cười với ai thế?
    _ Con gái! _ Tôi quay lên, thở dài_ Con gái trường cậu … sướng ghê nhỉ?
    _ Dĩ nhiên rồi! _ Nguyên vỗ ngực_ Ai như trường cậu chứ?
    _ 20_10 này hình như lớp tớ có tổ chức…
    Tôi vừa chớm nói thì Nguyên đã quắc mắt, ghé vào tai tôi … rít lên:
    _ Không được! Tớ … đăng ký đi chơi với cậu rồi đấy . Chỉ một mình tớ thôi!
    _ Này …
    Có ai đó gọi Nguyên và cậu ta phóng đi luôn khi tôi chưa kịp nói gì. Hắn ta vừa nói gì thế nhỉ ? Tôi nhìn sang đám bạn. Chẳng có ai để ý đến hai chúng tôi cả… Trên sâu khấu, người dẫn chương trình đã bước ra, nở một nụ cười tươi tắn. Yến suýt xoa:
    _ Trời … bõ công đi xem quá! Đẹp … tuyệt cú mèo!
    _ Không bằng Nguyên và Khang của tụi mình đâu!_ Thương nói với vẻ công tâm. Tôi và Khang bật cười.
    Xét theo một khía cạnh nào đó, Nguyên và Khang trội hơn hẳn thật. Nhưng anh chàng trên kia cũng có cái gì đó mềm mại và dễ thương hơn hai ông bạn của tôi. Nguyên thì cứng cỏi, phóng khoáng, Khang thì lạnh lùng bí ẩn… Và đã quá quen với hai vẻ đó, dĩ nhiên ba đứa tôi vẫn thấy thích thú với cái mới hơn. Anh ta có giọng nói khá trôi chảy và cuốn hút. Yến lại quay sang và thì thầm:
    _ Tán gái phải biết!
    _ Mày chỉ nghĩ đến chuyện đó thôi à? _ Tôi càu nhàu.
    Tiết mục đầu tiên đã được dàn dựng trên sân khấu. Bọn tôi chú tâm vào xem… Nguyên khoe rằng hắn là …người thiết kế khung chương trình. Cũng có đầu óc ấy chứ nhỉ? Mở màn đã … hoành tráng thế này thì chắc chắn đã tạo được ấn tượng tốt cho khán giả rồi…
    Chương trình diễn ra không có một phút thừa nào. Khán giả được trải qua những cảm xúc khác nhau qua các bài hát, bản nhạc. Lúc cuồng nhiệt dữ dội bởi chất giọng hừng hực của các chàng hát Rock, lúc tình tứ mượt mà của những bản tình ca êm dịu… Cả hội trường có lúc như chao đi trong những bước nhảy điêu luyện, có lúc lại bay bổng bởi tiếng ghita luyến láy… Có lẽ không ai tin nổi đây là một buổi biểu của những tay nghiệp dư cả…
    Đến tiết mục của Nguyên, nhóm tôi nhộn nhạo. Nguyên hát cùng với một cô bạn gái nữa. Một bài hát tiếng Anh! Thương quay ngang quay ngửa khẳng định lại:
    _ Đó là sở trường mà … sở trường mà!
    Tôi liếc xéo nó một cái. Lúc nào cũng lăng xăng như thế! Ai mà chẳng biết hắn nói tiếng Anh như gió, tiếng Pháp tài tình …tiếng Nhật sành sỏi … cơ chứ? Nhắc đến là khiến tôi hậm hực trong lòng mà. Chắc cả đời tôi cũng không theo kịp hắn mất! Và hắn … và hắn…
    Nhạc dạo bài “ Cry on my shoulder” vang lên, cuốn trôi những hậm hực vừa bùng lên trong tôi. Tôi rất thích bài này… hầu như hôm nào cũng phải nghe một lần … ở trên kia, Nguyên bắt đầu hát..
    “If the hero never comes to you
    If you need someone you’re feeling blue
    If you’re away from love and you’re alone
    If you call your friends and nobody’s home

    You can run away but you can’t hide
    Through a storm and through a lonely night
    Then I show you there’s a destiny
    The best thing in life
    They’re free”


    Giọng Nguyên ấm, tràn đầy nội lực nhưng lại dịu dàng sâu lắng. Lần nào nghe Nguyên hát tôi cũng có một nỗi xúc cảm dịu dàng như lúc này đây. Ngay từ nhỏ, tôi thường bắt hắn hát cho tôi nghe thay vì những lời xin lỗi… không bao giờ có thể hối lỗi của hắn. Tôi luôn thấy mình được yêu thương một cách sâu sắc khi chìm đắm trong giọng hát đó… Liệu mọi người có cảm nhận vậy không nhỉ? Tôi bắt mình rời khỏi giọng hát … ma lực của Nguyên để tìm hiểu xem phản ứng của mọi người xung quanh … Ồ , ai cũng có gương mặt mơ màng như đang chìm đắm trong một giấc mộng lành… Tôi mỉm cười . Không phải riêng tôi, đó là điều chắc chắn!

    “ But if you wana cry
    Cry on my sholder
    If you need someone who care for you
    If you’re feeling sad your heart gets colder
    Yes I show you what real love can do…”


    Bài hát kết thúc, cả hội trường ầm ầm tiếng vỗ tay. Nguyên và cô bạn gái cúi đầu chào khán giả… Mấy cô bé cầm những bó hoa lớn, lao lên sâu khấu, cố sức tặng cho được Nguyên. Anh chàng hình như cũng biết điều, vẫn đứng nguyên ở đấy, giúp cho mấy cô chậm chân phía sau không bị ngượng ngùng. Thương cũng là một trong số tất tả đó. Cô nàng chạy lên sớm, nhận được nụ cười của Nguyên, rồi đi xuống. Tôi thấy hai má nó đỏ hồng lên, không biết vì nó trang điểm đậm hay là vì ngượng ngùng nữa… Khi đi qua tôi, nó thì thầm:
    _ Nguyên bảo là bài thứ hai … cậu phải lên tặng hoa đấy … nếu không thì…
    Tôi hếch mắt lên:
    _ Làm gì có kiểu áp đặt như thế? Tớ là … nô lệ của hắn chắc?
    Yến dường như không quan tâm tới tôi lắm, nó chỉ chăm chăm nhìn vào má Thương, tỉnh bơ hỏi:
    _ Nguyên còn nói gì nữa hở?
    _ Sao? _ Thương ngồi xuống cái ghế giữa tôi và Yến, giật mình và má lại hồng lên.
    _ Rõ rồi!
    _ Cậu ấy chỉ nói cám ơn thôi mà!
    _ Và “ Chỉ có Thương là quan tâm tớ nhất!”, đúng không? _ Yến bắt lọng khiến cho Thương phải cúi đầu không biết nói gì.
    Tôi bật cười. Ngay từ hồi bé xíu, Thương đã giống như một cây hoa trinh nữ, gì cũng ngại ngùng … nhất là đối với Nguyên. Khi tôi kéo Yến và Thương vào nhóm chơi với Nguyên và Khang, Yến kết bạn rất nhanh, còn Thương thì rụt rè, e ngại . Tôi nghĩ rằng có lẽ, cuối cùng Khang sẽ giúp Thương mạnh bạo hơn lên vì Khang khá tế nhị và dịu dàng. Không ngờ, người tiếp cận Thương nhanh nhất lại là Nguyên… Tôi phải mất một đêm để băn khoăn về điều khó lý giải đó!
    Sân khấu đã được thay đổi rất nhanh. Giữa sân khấu là những chiếc ghế xếp hình chữ V và có chống những cây đàn ghi ta. Mấy đứa con gái xì xào hẳn lên. Yến cũng ngồi thẳng người dậy. Nó biết sắp tới là màn trình diễn của câu lạc bộ ghita trường, toàn những anh chàng có ngón nghề chơi đàn tuyệt hảo… Và tôi thấy hình như nó đang cố căng mắt ra dù là chưa thấy ai xuất hiện cả…
    _ Cảm ơn sự nhiệt tình của các bạn từ đầu buổi đến giờ… Để đáp lại thịnh tình này, chúng tôi có một món quà đặc biệt dành riêng cho các bạn nữ. Một tác phẩm tự sáng tác, tự trình diễn… Một chút nồng nàn, một chút say mê… một chút khờ khạo … và cao hơn cả đó là sự đợi chờ… Chờ một tình yêu đủ chín để có thể thổ lộ… Vâng “ Tình yêu thầm lặng “ xin ra mắt các bạn!
    Tiếng vỗ tay ầm ầm vang lên, khi cũng lúc đó 7 tên con trai đi ra, cùng cúi đầu chào. Tôi thấy Nguyên nhìn về phía chúng tôi, mỉm cười dịu dàng. Hắn đến chỗ chiếc ghế chính giữa sân khấu, nâng cây đàn lên… Không khí trầm hẳn xuống khi 7 cây đàn cùng dạo nhạc… Tôi nghe thấy tiếng gió hòa lẫn với tiếng lửa cháy bập bùng… Nguyên cất giọng hát… Bài hát lần đầu tiên tôi nghe thấy hắn hát, hết sức truyền cảm, hết sức dịu dàng…
    Tôi trôi đi trong một thứ cảm xúc mơ hồ, không định hình rõ là mình ở đâu… HÌnh như bài hát đưa tôi về với tuổi thơ, lúc tôi gặp Nguyên khi nhà cậu ta chuyển đến gần nhà tôi… Tôi gặp cậu ta và làm quen trước bằng một nụ cười. Tôi nghĩ, mình mở lòng như thế, át hẳn sẽ có bạn tốt… Và thoắt một cái, chúng tôi lớn lên… Không phải tôi đến cầm tay Nguyên như buổi đầu nữa, mà là cậu ta cầm tay tôi, kéo tôi qua những trò chơi, qua những nỗi buồn, niềm vui của tuổi học trò … Bài hát đã tái hiện trong tôi như thế!
    Tôi không nhớ được hết lời, nhưng cũng mạo muội chép ra đây cho các bạn biết được phần điệp khúc… Nếu các bạn nghe Nguyên hát, chắc hẳn sẽ thấy thích thú lắm lắm!

    “… Tình yêu là ngọn lửa
    Thời gian là cơn gió
    Cuốn trôi, cuốn trôi những đam mê nồng nàn
    Biết yêu là cho không nhận lại
    Vẫn khờ khạo một mối tình lặng câm…”


    Tiếng ghita hòa với bè trầm bổng của 7 chàng trai đã … phù phép không gian bởi một màu sắc lóng lánh của xúc cảm. Tôi rời khỏi … cõi mê bởi bàn tay của Thương đang nắm chặt tay tôi… Tôi quay sang nó, thấy mắt nó ươn ướt…Một người con gái giàu cảm xúc biết bao… Tôi vỗ nhè nhẹ lên tay nó, cảm thông với nỗi niềm đang tồn tại giữa hai đứa. Nguyên đã làm nên một điều kỳ diệu!
    Tiếng hát dứt một lúc rồi mới có tiếng vỗ tay… Một loạt ghế đằng sau đứng dậy hết để vỗ tay và huýt gió. Thương ẩy tôi lên khi thấy tụi con gái lại chen chúc nhau lên tặng hoa… Ừm, bởi vì hắn đã thành công! Tôi gật đầu, ôm bó hoa đi lên… Mấy cô gái này đi lên đi xuống không ý tứ tí nào. Mấy lần tôi phải nghiêng người để tránh bị va vào. Nguyên đã đứng dậy, bỏ cây đàn trên ghế để có thể ôm hết những bó hoa cuồng nhiệt… Tôi bước tới gần, và không may cho tôi, một con bé chẳng hiểu mắt mũi ra sao, nó vấp vào dây míc mà vẫn cố bước đi và ngã ngửa về sau, tức là vào lưng tôi… đẩy mạnh tôi về phía trước. Quá bất ngờ, tôi chỉ có thể kịp nghĩ có thể mình sẽ là một trò cười ngay tại đây… Nhưng không, Nguyên đã đỡ lấy tôi bằng một tay không có hoa. Tôi mở mắt ra thì đã thấy mình .. gọn gàng trong vòng tay hắn, gặp ngay nụ cười rất rất gần của hắn… Chưa kịp nghĩ được gì thì Nguyên đã nâng đám hoa lên che hết mặt chúng tôi … hôn một cái rất nhẹ vào môi tôi. Tôi đờ người, trợn tròn mắt, không hiểu điều gì vừa mới xảy ra nữa… Hắn đã làm gì? Làm cái điều cấm kỵ gì vậy chứ?
    Nguyên buông tôi ra, gỡ lấy bó hoa từ tay tôi, rồi kéo xích toi lại gần để đám bạn của hắn có dịp đỡ con bé đểnh đoảng kia lên… Cả hội trường hình như ai cũng chú ý đến cô bé ấy và cười vỡ bụng… Nguyên thì thầm:
    _ Cảm ơn Lâm!
    Rồi hắn đẩy tôi ra, lẽ dĩ nhiên là tôi xoay chân đi xuống, vẫn chưa phản ứng được gì… Có thể… có thể tại cú ngã, nên vô tình theo quán tính tôi và hắn … chạm nhẹ môi mà thôi! Không phải là chủ ý của hắn, không có chuyện đó đâu! Tôi ngước mắt nhìn lại, Nguyên đã không còn ở trên sân khấu nữa. Đúng chỉ là vô tình mà thôi!
    Khi nghĩ được như thế, tôi cũng không lấy gì làm vui mừng dù đáng lẽ ra phải thế. Và về chỗ rồi tôi vẫn còn cảm giác bồn chồn, lẫn buồn bã vô cớ. Yến và Thương nói gì đó nên tôi phải quay sang nhìn chúng nó… Tôi giật mình khi bắt gặp ánh mắt sáng nghiêm nghị của Khang. Ánh mắt đó nhìn tôi cứ như thể đã biết chuyện gì xảy ra trên đó rồi!
    Có điện thoại, tôi vội cúi xuống và kéo máy ra. Số của Vĩnh!
    _ Alô…
    _ Chị Lâm à! Chị ra ngoài này đi!
    _ Cái gì? _ Tôi hét lên vì quá ồn ào.
    _ Cả nhóm đang đợi chị ở ngoài cổng trường Xây Dựng, nói rằng chị không ra thì không ai về đâu!
    Nó tắt máy luôn làm tôi ngẩn ngơ. Thương nhíu mày:
    _ Chuyện gì à?
    _ Ừm .. lại đội tình nguyện . Không hiểu sao lại mò được đến tận đây! Tớ ra ngoài chút nhé!
    Tôi gật đầu với cả ba rồi đi ra. Bên ngoài cổng có đến năm cái xe máy, và tám tên còn trai cùng với Lan… Cả bọn hình như rất … giận dữ. Tôi cười… đánh đòn phủ đầu luôn:
    _ Tớ đã gọi điện báo cho đội trưởng rồi!
    Anh đội trưởng làm lơ tôi luôn. Vĩnh vỗ vỗ vào yên xe sau của nó, cười toe toét:
    _ Dù sao thì cũng tìm thấy chị! Chị phải … đền bù cho đội! Một chầu café?
    Tôi biết là mình không thể từ chối, đành leo lên xe của Vĩnh. Thế là cả đám kéo nhau đi. Trên đường đi tôi mới biết rõ sự tình. Vĩnh đến địa điểm họp từ sớm, biết được tôi không có mặt, thế là nó tức khí lên, gọi điện tới tấp để điều tra … lý lịch Nguyên ( cái này thì tôi không hiểu vì sao chỉ là Nguyên mà không là ai khác! ). Khi biết Nguyên học trường xây dựng thì Vĩnh lại phôn qua hỏi thằng bạn học bên đó, mới biết có buổi ca nhạc. Thông tin đã rõ, cả nhóm hành quân qua Xây dựng … đón tôi đi. Và không phải là một chầu café giản dị mà là chầu bia rượu bét nhè… tới tận 12h đêm! Tôi muốn dứt ra mà chẳng được. Vừa ngồi nhâm nhi … mồi uống mấy ngụm bia, vừa lo ngay ngáy chuyện ở nhà… dù đã gọi điện báo trước!


    Chia tay với Vĩnh ở ngoài cổng xong, tôi quay vào lục lọi chìa khóa, sực nhớ ra là mình không mang chìa khóa, tôi lúng túng không biết phải làm sao … Có lẽ mọi người trong nhà đã ngủ hết cả rồi…
    Đang băn khoăn là nên hay không nên bấm chuông thì cửa mở. Tôi giật mình vì cái bóng đen xuất hiện trong khoảng sáng hắt ra từ cửa nhà.
    _ Khang à? _ Tôi thở phào lên tiếng.
    _ Cậu về muộn quá đấy! _ Khang nhún vai. Tôi lách người vào. Khang đã mặc đồ đi ngủ nhưng trông cậu không có nét gì của một người ngái ngủ cả.
    Tôi đi vào phòng bếp, lục tủ lạnh để lấy chút nước. Khang đứng tựa người vào thành cửa, nhìn tôi đăm đăm. Thái độ này rất lạ … Tôi dừng uống, băn khoăn:
    _ Cậu bị đánh thức à?
    _ Không. Tớ chờ cậu!
    Tôi tròn mắt:
    _ Cậu không mang chìa khóa theo! _ Khang khẽ lắc đầu, bước vào _ Và có lẽ sẽ về muộn.. Nhưng không ngờ muộn quá như thế!
    Hôm nay cậu ấy đã trách móc tôi! Tôi bất ngờ đến nỗi không kịp thấy buồn phiền. Khang dường như thấy phản ứng của tôi, cậu thở hắt ra một cái, dịu dàng hơn:
    _ Cậu mệt rồi! Đi ngủ đi!
    _Ừm …
    Khoang xoay lưng bỏ đi.
    _ Chúc ngủ ngon! _ Tôi nói khi Khang ra đến cửa. Khang không quay lại, nhưng cũng chúc tôi ngủ ngon. Giọng của cậu ta có gì đó buồn lẳng lặng khiến tôi có cảm giác mắc lỗi mà không hiểu nguyên do. Có rất nhiều điều lỳ lạ đã xảy ra…Tôi càu nhàu khi nhớ tớ Nguyên và … nụ hôn vô tình của hắn. Chỉ vì nó mà tôi không tài nào thấy vui vẻ khi chơi với nhóm tình nguyện, và cũng vì cớ đó mà tôi đã … nốc bia như điên! Nỗi bực mình vì không biết rõ cảm xúc của mình trong suốt buổi tối này vẫn còn đeo đẳng tôi. Tôi uể oải bò lên phòng. Ngang qua phòng của Nguyên, tôi cố đi thật nhẹ .. Nếu như hắn vẫn còn ham … lướt mạng thì biết đâu hắn chẳng xuất hiện ngay sau lưng tôi? Tôi quay lại nhìn đằng sau khi đã bám tay được vào cái nắm cửa phòng mình. Yên lặng! Thật tuyệt vời!
    Tôi mở cửa bước vào, và để cho an toàn, tôi chốt cửa lại thì … điện được bật sáng! Tôi giật mình quay lại, Nguyên đứng ngay đằng sau tôi, mắt đăm đăm một khoảng tối!
    Tôi đưa tay chặn cho tim đừng đập như trống đánh nữa, nhưng dường như vô ích. Nguyên đứng rất gần tôi, vẻ ngoài lạnh lùng chìm đắm một nỗi thất vọng không che giấu. Tôi chạm tay vào cánh cửa, cố cứng giọng:
    _ Sao cậu lại ở đấy!
    _ Chờ cậu! _ Nguyên xoay bước đi vào trong, nhưng tôi còn kịp nhìn thất cằm hắn ta bạnh ra như cố kìm một cơn nóng giận nào đó. Tôi bất giác riu ríu đi theo hắn. Hắn dừng lại ở giữa phòng, hừ lên một cái như … con hổ đã tìm thấy con mồi và cố làm cho con mồi sợ hãi. Tôi bặm môi, tôi không có gì phải sợ hắn cả!
    _ Hơn 12 giờ đêm mới về đến nhà, người đầy mùi bia nữa chứ? Cậu có phải là con gái không hả?
    _ Không liên quan đến cậu!
    _ Thôi ngay đi! _ Nguyên quay phắt lại, hét lên_ Mọi chuyện của cậu đều liên quan đến tôi cả… Vì thế, cậu phải nhận thấy cái lỗi của mình!
    Tôi thấy cơn giận của tôi cũng tăng lên theo cấp số nhân. Tôi không phải là nô lệ của hắn, không là bất cứ gì ngoài … danh nghĩa một người bạn. Hắn đã can thiệp quá sâu vào cuộc sống của tôi bằng một thứ uy quyền mà bao lần tôi đã nhường nhịn để cho hắn lấn lướt… Nhưng “ con giun xéo lắm của oằn” chứ?
    Nguyên nhếch môi, mỉa mai:
    _Cậu thấy hài lòng khi quanh cậu là một lũ con trai hay sao? Lúc nào cũng là một sự … tôn vinh?
    Tôi trừng mắt lên, gần như muốn khóc vì bị xúc phạm. Nhưng đời nào lại như thế? Tôi mà chịu thua hắn ư?
    _ Mỗi người có một cuộc sống riêng! _ Tôi cố cứng giọng_ Cậu cấm tôi kết bạn?
    Nói đến đây thì lòng ghét bỏ của tôi lại càng cao hơn. Chỉ tại hắn mà tôi mới ra nông nỗi này… Khi uống rượu với Vĩnh, rượu vào lời ra, Vĩnh đã nói một sự thật mà đến giờ tôi vẫn rất giận. Nguyên đã cố tình … ly gián tôi với bạn bè. Hắn biết rõ ngày tôi họp đội tình nguyện nên đã thay đổi ngày trình diễn của trường dù cả hội sinh viên đã quyết định là vào tối thứ bảy rồi… Vậy thì còn trách móc gì tôi?
    Nguyên bước lên một bước, cằm bạnh ra giận dữ:
    _ Tôi không cấm! Nhưng mọi chuyện cần có chừng mực… Và cậu phải biết điều này… tôi không thích có bất cứ thằng con trai nào lảng vảng quanh cậu!
    Tôi sững người. Đôi mắt đang quắc lên giận dữ trở nên hiền dịu vô cùng. Trong đầu tôi là hình ảnh nụ hôn đầu tiên của tôi… Thật điên người, sao lại nghĩ đến chuyện ấy chứ? Tôi nguẩy đầu như thể việc này sẽ làm tan đi những hình ảnh không hay ấy!
    Không hiểu sao Nguyên đã cầm được tay tôi, kéo tôi lại gần hắn. Người tôi dường như không phản ứng được gì , cứ bủn rủn cả ra. Hắn đang làm gì? Không .. tôi không muốn… Tôi muốn hét lên mà không tài nào hét được. Nguyên nâng cằm tôi lên cao một chút, bắt tôi phải nhìn vào mắt hắn. Nguyên thì thầm:
    _ Chẳng lẽ Lâm không nghe những gì tớ đã nói trong buổi tối ngày hôm nay? Bài hát đó chỉ dành riêng cho Lâm mà thôi… Tớ đã chờ 15 năm để có thể nói được những điều đó với Lâm… Lâm à… Hãy nhìn sang bên cạnh để có thể thấy tớ đi!
    Tôi muốn khóc… Sao hắn lại như thế này? Sao có thể phá vỡ tình bạn suốt 15 năm để nói những câu không thể … chấp nhận đó? Hắn coi thường tôi ư?
    Tôi bậm môi lại, cố sức quay mặt đi. Bàn tay nắm ở khuỷu tay tôi của Nguyên như xiết chặt hơn. Nguyên cúi xuống sát mặt tôi hơn, tôi hoảng quá nhắm tịt mắt lại… Đừng làm thế…
    Nhưng không có gì xảy ra cả, Nguyên đã buông tay tôi ra, tách ra xa. Cậu nhìn tôi với cái nhìn bằng lặng, bao nhiêu nỗi buồn dịu vợi của cuộc sống như đổ ập xuống tôi qua đôi mắt đó… Bất giác tôi rùng mình, quay đi. Tôi không đủ can đảm để đối mặt… Tôi chưa sẵn sàng…
    _ Thôi, cậu ngủ đi! Người toàn mùi bia thôi! Khiếp quá!
    Không để tôi phản ứng gì, Nguyên đã mở cửa đi ra… Tôi ngồi sụp xuống sàn nhà, chết lặng. “ Hãy nhìn sang bên cạnh để có thể thấy tớ đi !” …Tôi biết, thế là 15 năm qua đã ra đi vĩnh viễn…



    p/s:Ai thấy hay thì THANKS jum nhé x000
    Con người là một cỗ máy Google vĩ đại
    => Hãy chọn "Từ Khóa" đúng.

    Tôi chọn "Thành công" và "Hạnh phúc".=1;

  10. #10

    Giám Đốc
    MzCherry's Avatar

    Thành viên thứ
    28723
    Tham gia ngày
    Oct 2009
    Bài gởi
    1,449
    Thanks
    0
    Được cảm ơn 0 lần in 0 Bài viết
    Tiếp nhá .Ai thấy hay thì nhấn nút Thanks nhá:2d



    7. Buổi sáng khi mở mắt ra, tôi thấy mệt mỏi vô cùng, nửa muốn ngủ tiếp, nửa lại không… Tôi cố không nhớ đến những gì đã xảy ra ngày hôm qua, coi đó là một cơn ác mộng khủng khiếp không đáng được lưu lại trong đầu. Tôi lừ đừ đi xuống dưới, gần như tỉnh cả người vì mùi ngậy ngậy của xương ninh với củ cải… Tôi bước nhanh vào trong bếp, kêu lên thích thú:
    _ Oái… ngon quá đi!
    _ Tiểu thư… ẩm thực đã dậy rồi cơ đấy!
    Tôi chựng lại, Nguyên đang ngồi ở bàn, mỉm cười trêu chọc. Đúng chuyện tối qua là một cơn ác mộng rồi!
    Tôi hơi lặng người đi, rồi bĩu môi bước thật nhanh về phía nồi nước đang bốc khói. Khang quay sang bên tôi, nháy mắt:
    _ Nguyên chủ trì đấy!
    Tôi bĩu môi cái nữa như không tin. Ngay lúc ấy, tiếng Yến eo éo ở bên ngoài. Tôi không quan tâm lắm, lấy mui nhỏ để nếm… Nguyên vẫn cười đùa trêu chọc hai cô bạn như bình thường, như không có gì … ngại ngại với tôi cả. Tôi buông mui xuống, cảm thấy hơi khó chịu trong lồng ngực…
    _ Hôm nay đi chơi ở đâu không? _ Yến hỏi cùng với điệu hất tóc quen thuộc.
    _ Có … đi câu cá ở Gia Lâm không? _ Nguyên đề nghị_ Sẽ có một bữa xôm tụ ra trò ở đó đó!
    Thương gật đầu. Con bé đưa tay đỡ lấy bát bún đã chan đầy nước dùng ngọt thơm.
    Tôi đợi cho mọi người ngồi xuống rồi mới bắt đầu ăn. Nhưng không hiểu sao tôi không thấy ngon miệng lắm. Khang múc vào bát tôi một mui xương đã ninh nhừ, thơm ngào ngạt. Tôi ngẩng lên, bắt gặp nụ cười hiền dịu của cậu, tự nhiên thấy lòng thanh thản lại. Vâng, có lẽ chuyện tối hôm qua chỉ là một cơn ác mộng, chúng tôi đều đã bị đầu độc một cách … vô lý và đã để dẫn tới tình trạng không thể chấp nhận được… Nhưng lúc này đây, mọi cái đã trở về như vốn có của nó, tôi không nên để mãi ở trong lòng… Trong chúng tôi, không một ai muốn làm tổn thương ai cả!
    Nghĩ được thông suốt như thế, tôi quay sang nhìn Nguyên, cười với hắn một cái, rồi tập trung vào bát bún của mình. Nguyên nhoài người sang, gắp mất của tôi những miếng xương mà Khang vừa đưa cho. Tôi quắc mắt lên:
    _ Đồ chết tiệt! Miếng ăn của người ta chứ?
    Mọi người cùng cười. Buổi sáng lại bắt đầu như đã từng bắt đầu như thế!


    Chúng tôi có ngày thứ 7 khá tuyệt vời. Đi câu cá tới tận chiều mới về, rồi đi vào Công viên nước nghịch ngợm cho đến khi mấy đứa rét run lên mới thôi. Buổi tối thì ăn một bữa thịnh soạn do Khang và Nguyên thể hiện. Ăn xong thì lại dạo chơi phố phường đến khi chán mắt thì thuê phim ma về xem… Tôi lên giường lúc gần hai giờ, sau khi cố gắng chiến đấu hết đĩa phim cùng với Nguyên và Khang. Giấc ngủ đến với tôi khá nhẹ nhàng, không hề có những băn khoăn lo lắng gì nữa…

    Mới sáng sớm ngày chủ nhật, tức 19/10 đã có một tên lò dò đến thăm Thương với một bó hoa to đùng. Hắn trực chiến từ 8h sáng không biết mệt mỏi đến tận 11, 12h trưa. Thương rất cáu nhưng không thể đuổi hắn ra khỏi nhà, nó ngồi nhăn nhó ở sa lông, trả lời cụt lủn, rời rạc những câu hỏi của tên con trai .. chai mặt!
    Đến tầm nửa tiếng sau, đuôi của Yến cũng kéo đến nhưng có vẻ như không thê thảm như bạn của Thương. Yến thì ai cũng sởi lởi, tươi cười nhận hoa và mời vào nhà. Mắt nhắm mắt mở, tôi đi xuống lục tìm đồ ăn sáng, bắt gặo bốn đôi mắt ngạc nhiên của hai cây si. Tôi gãi gãi đầu bằng một tay, còn tay kia che cái ngáp dài, chân bước vào bếp.
    Phía sau tôi có một tiếng cười. Tôi phẩy tay.
    _ Cậu làm bọn nó … sốc đấy!
    Nguyên rót một cốc nước lọc, tu một hơi. Thì ra sự ngạc nhiên của hai cây si ngoài kia là dành cho tên này. Hắn cũng vừa mới ngủ dậy, bù xù trong bộ đồ ngủ nhăn nhúm. Tôi bĩu môi, mỉa mai:
    _ Còn cậu thì không thấy mình quá … nhếch nhác so với các cậu ấy hay sao? Con trai gì mà …
    Nguyên cài mấy ngón tay vào mớ tóc rối, không thèm che cái ngáp ngủ rộng …hoác. Tôi lục lọi một hồi, không thấy có gì ăn được cả… Chán thế chứ?
    _ Mình đi ăn ngoài đi! _ Nguyên rủ rê_ Không có ai làm đồ ăn sáng cho mình đâu… Hình như Khang đến nhà ông rồi thì phải!
    Tôi gật đầu không chần chừ. Cơn đói bụng là một động lực quan trọng , cộng với sự xuất hiện của hai gương mặt … xuất sắc ngoài kia … tôi đã cười với Nguyên và giục hắn mau mau thay đồ. Bọn tôi lại lướt qua phòng khách một lần nữa. Hai cây si đã làm quen được với nhau, một là kỹ sư công nghệ, một là bác sỹ kỳ cựu … trong tương lai. Yến và Thương nhìn chúng tôi như cùng hỏi. Tôi cười nhẹ:
    _ Không có đồ ăn … Đi ăn sáng đây!
    _ Vậy … chúc ngon miệng! _ Thương buồn bã phẩy tay. Mấy chàng cây si vì lịch sự cũng cười đáp lại nụ cười của tôi. Nguyên quay lại, kéo tay tôi lên cầu thang. Hắn làu bàu:
    _ Đói muốn chết mà còn rầy rà!
    Tôi thay nhanh bộ đồ đi chơi mà mình yêu thích nhất, chải sơ tóc và phóng vù xuống. Chẳng thấy Nguyên đâu!
    _ Con gái gì mà không có chút kiến thức … làm đẹp gì cả? _ Nguyên lại cau có trên cầu thang. Tôi chống nạnh, nói to:
    _ Người phải ngượng là cậu chứ? Ai vừa bảo là không được rầy rà?
    Hai cây si và “ khổ chủ” quay ra nhìn như thể câu chuyện của họ chỉ đợi có thế để có đề tài … mà tiếp tục. Nguyên dí tay vào trán tôi một cái, đi lại chỗ mấy cái xe.
    _ Đi một xe cho tiện!
    Tôi lại gật đầu đồng ý. Hôm nay có lẽ sẽ đông hơn thường lệ, kiếm một chỗ để xe … ngon lành có lẽ mờ mắt luôn. Nguyên lôi chiếc xe khủng long của hắn ra, vẫy vẫy tay với hai cô bạn trong phòng khách. Tôi leo lên xe, cảm thấy lòng thư thái. Chủ nhật, trời trong, gió và nắng hài hòa trên mặt đường… Nguyên tăng ga, chiếc xe ngoan ngoãn lap đi. Oa… gió mơn man trên tóc, trên cổ tôi, đánh thức tất cả những giác quan cảm nhận của tôi… Tôi dang hai tay ra đón gió, gió len vào từng kẽ tay, mát lạnh… Tôi chợt thấy Nguyên cười với một ve rmặt rất … hay qua tấm gương xe. Tôi cũng cười lại, tràn tề trong lòng một thứ tình bạn trẻ thơ trong sáng. Hồi cấp III, chúng tôi đã rất hay đi dong với nhau trên đường, hát inh ỏi và phớt lờ những cái nhìn tò mò của người đi đường. Bây giờ, tôi có cảm giác mình trẻ lại, quên sạch những lo lắng, ấm ức của những ngày qua để sống hoàn toàn cho mình!
    Xe dừng lại để chờ đèn xanh, Nguyên quay lại nói với tôi:
    _ Nếu như lúc nào cậu cũng… dễ chịu thế này nhỉ?
    _ Sao? _ Tôi tròn mắt.
    _ Cậu cởi bỏ những lo lắng, những … suy tư vô lý để cho tâm hồn mình được … “thở” một cách tự do…
    Tôi im lặng vì công nhận Nguyên nói đúng. Nhưng quả thật thời gian không cho phép chúng tôi dừng lại mà vô tư lự nữa. Chúng tôi đã lớn, và buộc phải từ bỏ con người trẻ thơ của mình vì chính bản thân mình, vì những người xung quanh nữa… Đó là cuộc sống, là con đường duy nhất để tồn tại…
    _ Dù sao đi chăng nữa… _ Nguyên dịu dàng_ Cậu không phải cố gắng gồng mình lên như thế, bởi cậu còn có tớ, có mọi người xung quanh…
    Tôi mỉm cười, nhìn vào cái lưng rộng rãi của Nguyên mà nhớ về thời xa xưa. Sau những đêm lang thang, Nguyên thường đưa tôi về trong tình trạng một tay giư lấy tay tôi, tấm lưng hắn thì giống như một cái giường rộng, rất thoải mái đề tôi ngủ gục trên đó… Tuổi thơ của tôi không có Nguyên thì sẽ chẳng còn có gì ý nghĩa nữa… Vì thế dù cho hắn có đối xử kỳ lạ như thế nào đi chăng nữa … tôi vẫn sẵn lòng tha thứ cho hắn!
    Bọn tôi đi ăn phở 24 xong rồi la cà trong những tiệm lưu niệm để tìm quà cho Thương và Yến theo … sở nguyện của Nguyên. Tôi chọn hộ hắn mấy thứ xinh xắn theo ý thích của từng đứa. Riêng về phần mình, tôi tìm bằng được hộp màu vẽ mà tôi ao ước trong mấy tháng gần đây. ( vì lúc nào tôi cũng ở trong tình trạng rỗng túi mà! ). Khi xong xuôi rồi thì cũng đã quá trưa, Nguyên lại kêu đói mà hắn lại kéo tôi vào một nhà hàng kiểu Nhật trên đường Kim Mã. Ồ, dĩ nhiên, tôi không từ chối dù chỉ là lấy lệ. Hắn thì nhún vai, cười nhăn nhở “ Không hiểu sao tài khoản của tớ dạo này cứ đầy ứ… Không tiêu thì để làm gì? “. Không phải dạo này mà là lúc nào cũng vậy, tài khoản của hắn giống như chiếc nồi cơm của Thạch Sanh, cứ tiêu nhiều thì lại tăng lên nhiều, tiêu ít tăng lên ít… Mẹ hắn chiều hắn đến mức, thấy hắn không tiêu tiền là hoảng hốt phóng xe lên … thăm nom tình hình… Cái nhà mà chúng tôi đang ở cũng bắt nguồn từ tình yêu bao la của bà mẹ dễ tính dành cho hắn. Hai ông bà dù không thích không khí Hà Nội, nhưng cũng chặc lưỡi mua cho hắn cái nhà ba, bốn tỉ để hắn có chốn ở trong những năm học đại học, không học nữa thì bán đi, lo gì? Thế là chúng tôi được hưởng sung sướng lây của hắn, khỏi phải long sòng sọc đi thuê nhà, hàng tháng cũng chẳng phải xuất tiền túi ra để trả tiền nhà như hầu hết các sinh viên ngoại tỉnh khác…
    Ngồi chưa ấm chỗ thì Nguyên có điện thoại. Hắn nhìn máy một lúc mới chịu nghe. Tôi dù đang chăm chú chọn món vẫn không bỏ sót từ nào. Thương gọi cho hắn, hỏi xem hắn đang ở đâu ( không biết có tôi không mà không nghe hắn nhắc đến vậy? ). Nguyên đã trả lời tỉnh bơ là đói quá nên đang ở quán ăn tạm, không về được… Sau khi dặn hai người ăn cơm đi, không phải chờ, thì hắn cúp máy, ngẩng lên hỏi tôi:
    _ Cậu gọi món nào chưa?
    _ Rồi! Cho cả cậu luôn rồi!
    Nguyên gật đầu. Tôi biết hắn thích và không thích những gì trong ăn uống, nên hầu hết những buổi đi ăn với nhau tôi thường là người gọi cho cả hai… Nguyên uống một ngụm nước, nhìn tôi khó hiểu. Tôi nhíu mày:
    _ Nhà hàng này là quán ăn tạm à?
    _ Thì cứ cho là vậy! Chúng ta chẳng ghé vào đây khi đói bụng quá đấy thôi!
    _ Nhưng Yến mà biết được là chết với nó…
    Nguyên lại cười không nói gì. Không hiểu sao hôm nay hắn ngoan ngoãn ghê cơ. Khi đi chọn đồ, hắn không phàn nàn gì cái tính la cà, chậm chạp của tôi như mọi lần, cứ để mặc sức tôi thử, rồi trả lại, thử rồi trả trên dưới chục lần mới chọn được một cái ưng ý… Giờ lại không bắt bẻ lại nữa chứ?
    Đồ ăn được mang vào, tôi tập trung ngay…

    Sẽ có phần típ theo sau ...:2g
    Con người là một cỗ máy Google vĩ đại
    => Hãy chọn "Từ Khóa" đúng.

    Tôi chọn "Thành công" và "Hạnh phúc".=1;

+ Trả Lời Ðề Tài + Gởi Ðề Tài Mới
Trang 1/8 1 8 cuốicuối

Chủ đề giống nhau

  1. Đoremon truyện dài đây-12 truyện
    By hocmai123 in forum Download Truyện Tranh
    Trả lời: 3
    Bài mới gởi: 26-10-2009, 13:41
  2. Nhung su kien xoay quanh teen9x
    By teen9x in forum Tin Tức Update 24/7
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 02-07-2009, 23:27
  3. nhung bai xac suat va thong ke hay
    By rongphuongnam in forum Trao Đổi Kiến Thức
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 20-04-2009, 16:28
  4. nhung bai xac suat hay
    By rongphuongnam in forum Trao Đổi Kiến Thức
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 20-04-2009, 16:27
  5. Hồng Nhung & Quang Dũng - Có Đâu Bao Giờ
    By marble in forum Thế Giới Âm Nhạc
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 02-04-2009, 12:14

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts