 |
Trịnh Vy, một cô gái vô tư, cuộc sống dường như không có gì khiến cô phải buồn. Trịnh Vy quyết định thi vào Học viện Kiến trúc của thành phố G vì một lời hẹn ước với Lâm Tịnh - chàng trai sống cùng khu nhà tập thể với cô và hơn cô 5 tuổi. Từ khi còn rất nhỏ cô đã nói trước mặt mọi người là sẽ lấy Lâm Tịnh. 17 năm cô mải miết theo anh trên mọi con đường anh đi, đến cuối cùng cô tưởng như mình đã được ở gần anh sẽ không phải xa cách. Nhưng Lâm Tịnh đã chọn con đường ra đi, sang Mỹ bỏ cô ở lại với bao câu hỏi ngổn ngang.
Trong những năm học đại học, Trịnh Vy lao vào cuộc theo đuổi anh chàng Trần Hiếu Chính lạnh lùng khô khan, chỉ biết cắm đầu vào học. Tình yêu của cô đã được đền đáp, họ trở thành một đôi rất nổi tiếng trong trường đại học. Bốn năm đại học của cô trôi qua trong hạnh phúc của tình yêu, nhưng một lần nữa nước Mỹ lại cướp đi người cô yêu. Trần Hiếu Chính quyết định đi Mỹ mà không cho Trịnh Vy một lời hẹn ước, cả cơ hội chờ đợi cũng không có.
Thời gian vẫn trôi, con người vẫn phải sống, Trịnh Vy mạnh mẽ tiếp tục bước tiếp con đường mình phải đi. Cô làm thư ký cho Giám đốc Công ty 2 trực thuộc Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc, trước kia cô nộp hồ sơ vào đây vì Trần Hiếu Chính cũng nộp hồ sơ. Nhưng nay không còn anh cô vẫn đi làm vì cô thấy đây là cơ hội cô có thể phát triển sự nghiệp. Dưới sự dìu dắt của Giám đốc Chu Cù, một Trịnh Vy sốc nổi, bốc đồng, bừa bãi đã trở thành thư ký Trịnh điềm đạm trong giao tiếp, cẩn trọng trong công việc. Cô thử gặp gỡ với nhiều người, người thích cô thì cô không thích, mà người cô thích lại chẳng có tình cảm với cô, trước những chàng trai xa lạ cô luôn có một câu hỏi “kinh điển”: “Anh có thích nước Mỹ không?”
7 năm trôi qua từ khi Lâm Tịnh ra đi, Trịnh Vy tình cờ gặp lại anh trong đám cưới của Nguyễn Quản, một sự trùng hợp nữa thời gian đó Trần Hiếu Chính về nước trở thành trợ lý giám đốc của Công ty 2, anh trở thành đồng nghiệp, cấp trên của cô. Trong cô diễn ra sự giằng co đau đớn, giờ đây cô phải lựa chọn, một người là niềm mơ ước từ nhỏ, một tình cảm kéo dài 17 năm; một người là tình yêu nồng thắm, gắn bó những kỷ niệm đẹp nhất của tuổi xuân. Cô có một ước nguyện là được cùng người mình yêu đến làng Vụ Nguyên, ở đó có cây hòe già đã chứng kiến sự gặp gỡ và chia ly mối tình đầu của mẹ cô. Cô cũng mong muốn cây hòe già cũng làm chứng cho tình yêu của cô, nhưng hai lần đến cô đều phải đi một mình, cô phát hiện ra rằng cây hòe già không phải là niềm mơ ước của riêng cô nữa. Dưới gốc cây hòe già đã có bao cuộc gặp gỡ cũng có bao cuộc chia ly, nó là dấu ấn tuổi xuân của bao người.
Cuối cùng người đàn ông mà cô chọn sẽ gắn bó suốt cuộc đời, người sẽ ở bên chăm sóc, bao bọc cho cô là Lâm Tịnh, niềm mơ ước 17 năm đã trở thành hiện thực.
Chẳng thích cái kết thúc này, nhưng mà thích cái cách viết truyện, thích các câu triết lý nhẹ nhàng, và đúng như tác giả nói "Mến tặng tác phẩm này cho những năm tháng thanh xuân sẽ mất, hoặc đã mất của chúng ta" "Cố hương là nơi để người ta ôn lại thuở hàn vi, tuổi xuân là quãng thời gian để con người nhớ nhung hoài niệm, khi ôm nó vào lòng nó sẽ chẳng đáng một xu, chỉ khi dốc hết nó quay đầu nhìn lại, tất cả mới có ý nghĩa"
Cùng nghe xem tác giả nói gì nhé:
"Đối với phụ nữ, tình yêu là toàn bộ cuộc sống, nhưng đối với đàn ông, đó chỉ là một phần nhỏ trong cuộc sống của họ, cho dù lúc đầu họ hứa hẹn thế nào, nhưng khi phải đối mặt với sự lựa chọn, họ luôn luôn thực tế và lý trí hơn phụ nữ"
"Từ trước đến nay, sự hi sinh của con người trong tình yêu không tỷ lệ thuận với niềm hạnh phúc mà họ giành được, người càng muốn yêu lại càng không được yêu"
"Một thời chúng ta tưởng mình có thể chết vì tình yêu, thực ra tình yêu không thể làm con người ta chết, nó chỉ có thể châm 1 mũi kim vào chỗ đau nhất ... Anh không phải là gió, em cũng không phải là cát, dù quấn quýt thế nào cũng không thể đến được chân trời..."
"Tình yêu là ngọn lửa khiến con người phải liều mình, cho dù là người thông minh hay ngốc nghếch, đã yêu rồi, đều biến thành con thiêu thân. Ai cũng biết xông vào lửa sẽ biến thành tro bụi, nhưng biết làm thế nào, trăm năm sau, cho dù đã từng bốc cháy hay không, chúng ta đều sẽ biến thành cát bụi"
"Giống như một ca khúc, dừng giữa khoảnh khắc du dương nhất, có lẽ lại là điều tốt, nhưng họ đã quá tham lam, cố chấp, tưởng rằng có thể hát tiếp, hát rồi mới biết giai điệu sau này tồi tệ biết bao"
"Trong cuộc đời có thể chúng ta gặp rất nhiều người, có lúc là người đi cùng một đoạn đường, mãi cho đến khi chúng ta gặp được người mà chúng ta muốn cùng chung sống suốt đời, mới giao toàn bộ chặng đường còn lại cho người đó, cùng nhau đi hết cuộc đời"
""Anh yêu em không?" - Đây là câu hỏi ngu xuẩn nhất thế gian, cũng là câu hỏi mà phụ nữ trên toàn thế giới thích tra hỏi nhất, đàn ông thường chê phụ nữ lãng nhách, thực ra phụ nữ cũng biết câu hỏi này là ngốc nghếch, nhưng họ vẫn muốn tìm đáp án hết lần này đến lần khác. Vì sao? Bởi vì mỗi người một suy nghĩ, bởi vì phụ nữ rất quan tâm, bởi vì họ không tìm thấy đủ cảm giác an toàn mà trái tim khác đem lại cho họ. Mặc dù câu trả lời mà người đàn ông đưa ra phần lớn đều hư vô, nhưng họ cần khoảnh khắc an ủi đó"
Lấy người yêu mình hay lấy người mình yêu là một vấn đề muôn thuở.....
Có lẽ hơi ích kỉ khi nghĩ cho bản thân mình, nhưng trên lí thuyết tôi sẽ chọn Lâm Tĩnh, người tôi có thể tin tưởng gửi gắm cả cuộc đời........[nhưng đó chỉ là lí thuyết mà thôi, tương lai mà, đâu ai biết trước đc ^^]
nếu là bạn, bạn sẽ chọn ai, Trần Hiếu Chính hay Lâm Tĩnh?.......
anh co thich nuoc My khong.rar
đây là link đọc onl nhé 
--1--Chương I: Những ngày mới nhập trường
--2--Chương II: Ước mơ ngày nào của chúng ta
--3--Chương III: Lâm Tĩnh, tạm biệt
--4--Chương IV: Vừa gặp Dương Quá lỡ dở một đời
--5--Chương V: Ai yêu trước, người ấy sẽ thua
--6--Chương VI: Chiến lược hành động chinh phục Trần Hiếu Chính
--7--Chương VII: Cái giá của tình yêu
--8--Chương VIII: Đó là ánh trăng rạng ngời nhất trong cuộc đời cô
--9--Chương IX: Tớ cược một lần suốt đời
--10--Chương X: Chỉ có niềm đau là khắc cốt ghi tâm
--11--Chương XI: Nhát dao cứa con tim
--12--Chương XII: Tớ không khóc, tớ sẵn sàng đánh cược, chấp nhận chịu thua
--13--Chương XIII: Cười say ngất ngây cùng khanh ba vạn bữa, không cần trút bầu tâm sự
--14--Chương XIV: Chợt bừng tỉnh giấc, Ngọc diện Tiểu Phi Long đã biến mất sau lưng
--15--Chương XV: Hãy coi anh như một người xa lạ
--16--Chương XVI: Thư ký Trịnh Vi và Trợ lý Trần Hiếu Chính
--17--Chương XVII: Ánh trăng tuy tròn, nhưng vẫn lạnh lẽo
--18--Chương XVIII: Màn kịch câu khách rẻ tiền như thế, lại có thể làm cho em khóc
--19--Chương XIX: Hạnh phúc là chuyện dễ dàng biết bao
--20--Chương XX: Cuối cùng chúng ta đã để lỡ một centimet
--21--Chương XXI: Ai là người xa lạ, ai đi cùng ta đến chặng cuối cùng
--22--Chương XXII: Tớ rất hạnh phúc, đây là kết cục mà tớ mong đợi
--23--Chương XXIII: Thôi thì cả cuộc đời, có gì đáng phải buồn
--24--Chương XXIV: Nguyễn Nguyễn, chỉ có tuổi xuân của cậu mãi mãi bất hủ
Xem thêm các bài viết gần đây nhất:
|
|