MrShare32
06-11-2009, 19:48
Họ Và Tên: Nguyễn Văn Quyền Giới Tính: Nam
Mã Sinh Viên: 08K4051139
Là sinh viên năm thứ: 2 Lớp: K42 – Kế Toán Doanh Nghiệp Khoa: Kế Toán – Tài Chính
Số CMND: 233122735 Số Điện Thoại: 0974438929
Email: mrtarzandh@gmail.com
Giới Thiệu Về Bản Thân:
Thành tích:
Sở trường: Tin học, âm nhạc, chơi game…
Tôi xin đảm bảo thông tin trên là đúng sự thật và tự thấy bản thân có đủ điều kiện để tham gia cuộc thi trường Kinh tế Huế tổ chức.
Huế, ngày 6 tháng 11 năm 2009
Sinh Viên đăng ký
(ký, ghi rõ họ tên)
Nguyễn Văn Quyền
NỤ CƯỜI
Reng…reng..eng…ng, reng…eng, reng..en..ng !!! Ba tiếng chuông báo thường lệ báo hiệu kết thúc tiết học muộn màng vang lên, đã là tiết 4 rồi…mệt mỏi và bơ phờ vì đói bụng, tôi uể oải “lôi” chiếc cặp nặng nề bước xuống tầng hầm đề xe. Chợt, rầm rộ lên những tiếng ồn của sinh viên tụ tập, xì xào bàn tán trước cái bảng dán thông báo ngay trước cửa Văn phòng Đoàn. “Lại vụ gì thế nhỉ?” – Những suy nghĩ thoáng qua trong đầu tôi.
Uà theo dòng người đổ về cái thông báo gì gì đó, tôi nhanh chóng chiếm ngay 1 chỗ để xem cho thoả mãn cái bản tính tò mò vốn có của con người… “Cuộc thi viết về ngày ngày nhà giáo Việt Nam 20/11 và Trường Đại Học Kinh Tế Huế ”. “Ôi ! Đã tháng 11 rồi sao?” – tôi nghĩ. Quẩn quanh với những lo toan bộn bề của cuộc sống và việc học tập căng thẳng trên giảng đường Đại học, đôi khi tôi thấy mình như không còn khái niệm thời gian nữa. Bất chợt nghe tin cuộc thi, lòng tôi trùng xuống, kỉ niệm cũ ùa về. Tôi nhớ đến Thầy, người Thầy luôn tận tụy yêu thương, nâng đỡ những đứa con bé nhỏ của mình, tôi nhớ đến cái bài kiểm tra kì lạ nhất mà tôi từng gặp kể từ khi đi học…
Hôm đó, thầy giáo vào lớp và phát cho mỗi người chúng tôi một bài kiểm tra toán. Bài kiểm tra được chia làm đề riêng lẻ, có ghi chú rất rõ ràng ngay từ đầu: loại một gồm những câu hỏi vừa dễ, vừa khó, nếu làm hết sẽ được 10 điểm. Loại 2 là đề bài ở mức trung bình, làm hết sẽ được 8 điểm. Loại 3 có tổng điểm là 6 với những câu hỏi rất dễ. Học sinh có quyền lựa chọn làm một trong ba đề đó. Thật ngạc nhiên! Và vì thời gian khá gấp gáp, lại e ngại không làm được bài khó nên phần lớn các bạn lớp tôi đều cắm đầu vào làm ngay loại đề số 3 hoặc số 2 cho ăn chắc. Nhưng không biết vì lí do gì – liều hay chơi trội…tôi quyết định chọn đề số 1 để thử sức mình vì môn toán là môn tôi đặc biệt yêu thích. “Giả sử có một mình mình làm đề 1 thì thầy có ưu tiên không nhỉ?” – Tôi thoáng nghĩ và mỉm cười
Kết thúc giờ kiểm tra, cả lớp xì xào bàn tán. Thầy thu xấp bài kiểm tra lại, bỏ vào chiếc cặp quen thuộc, khuôn mặt xuất hiện một nụ cười “khó hiểu” và bước đi??? Mấy đứa ngồi trước tôi túm tụm lại: “Mày làm đề nào? Có khó không?”, “Ê, 6 hay 10 mày?” – một đứa hỏi. “6 là được rồi, mày tưởng 10 dễ nhai lắm àh” – thằng ngồi cạnh trả lời. Nhưng theo tôi nghĩ thì đề bài của tôi cũng không có gì khó khăn cho lắm, chỉ có 1 câu tôi làm nhưng chưa chắc chắn thôi, còn đa phần là bình thường.
Một tuần sau khi thầy giáo trả bài kiểm tra, chúng tôi còn ngạc nhiên hơn lúc nhận được đề bài vì thầy không hề chấm, cứ ai làm đề nào thì thầy cho đúng tổng điểm của đề đó, bất kể sai hay đúng. Quá ngạc nhiên, chúng tôi đã hỏi thầy, các bạn có biết câu trả lời của thầy là gì không ???
Thầy đã nói với chúng tôi rằng đó không phải là bài kiểm tra kiến thức mà là bài kiểm tra sự tự tin. Thầy nói ai trong chúng tôi cũng muốn đạt điểm 10 nhưng ít ai dám vượt qua thử thách để biến ước mơ đó thành sự thật. Lớp tôi biết rằng nếu làm đề 10 điểm, chúng tôi sẽ phải làm thêm những câu hỏi khó nên đã bỏ cuộc ngay từ đầu mà không hề ngó qua để nhận thấy rằng số câu rất dễ trong đề này cũng vừa tròn với tổng số điểm là 6. Mọi người nhìn nhau với vẻ mặt tiếc nuối ê chề… không ai để ý đến tôi đang vui sướng với cái miệng cười toe toét.
“Có những việc nhìn bề ngoài thì tưởng chừng như là khó nên chúng ta thường rút lui ngay từ phút đầu tiên mà không hề cân nhắc. Nhưng đôi khi chúng ta cũng nên mạo hiểm một lần vì nếu không vượt chướng ngại vật thì làm sao biết khả năng của mình đến đâu, và làm sao về đích như ước mơ của mình.” Thầy mỉm cười và trìu mến giảng giải.
“Nhưng một điều đặc biệt làm cho thầy rất bất ngờ và rất vui, các em có biết là gì không?” – thầy lại mỉm cười. Nụ cười của thầy thật ấm áp cũng giống như tấm lòng thầy dành cho bọn tôi.
“Lớp trưởng của chúng ta rất can đảm, bạn ấy là người duy nhất làm đề loại 1, thầy rất vui vì lớp chúng ta có một người đứng đầu gương mẫu!” Cả lớp ngơ ngác, những con mắt ngạc nhiên, ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị đổ dồn về phía tôi làm tôi trở nên e ngại hơn bao giờ hết. Thầy bước đến gần tôi, xoa đầu tôi, nhìn vào mắt tôi và nói: “Cố gắng nhiều hơn nhé!”
Tôi không bao giờ có thể quên những hình ảnh ấy, nụ cười thân thương của thầy, những lời thầy dạy và cả lời động viên chân thành thầy dành cho tôi. Giờ đây tôi đã bước chân vào giảng đường Đại học, đang nỗ lực tích luỹ kiến thức, rèn luyện bản thân đề sẵn sàng bước ra xã hội nhộn nhịp, đầy phức tạp. Những lời thầy dạy bảo như một nguồn động lực tiếp thêm sức sống cho tôi… 5 năm trước, cũng vào ngày 20/11, tôi đã hứa hứa với thầy một điều và giờ đây tôi đang cố gắng thực hiện lời hứa đó: “Trở thành một người thành đạt, có ích cho xã hội và có một nhân cách sống. Đó sẽ là món quà tặng quý nhất của con dành cho thầy”
Thầy ạ! Con xin hứa sẽ cố gắng hết mình, sẽ tiến bước vững chắc trên con đường mà con đã chọn. Tận đáy lòng, con thành tâm chúc thầy sức khoẻ dồi dào, công việc và gia đình hạnh phúc, luôn luôn và mãi mãi…
“Này, về thôi! Làm gì mà đứng ngẩn tò te ra thế đại ca!” Cái Vân, bạn tôi đập vào vai tôi đau điếng. Tôi “tỉnh người”, nhìn lên bảng thông báo, nở một nụ cười – nụ cười với những kỉ niệm xưa – nụ cười với người thầy thân thương, kính mến…Quay lại nhìn nó, tôi lại cười: “Hì! Không có chi, về thôi!”, tôi bước đi, bước chân khoẻ khoắn quên cả cái đói đang gầm gừ…
Mã Sinh Viên: 08K4051139
Là sinh viên năm thứ: 2 Lớp: K42 – Kế Toán Doanh Nghiệp Khoa: Kế Toán – Tài Chính
Số CMND: 233122735 Số Điện Thoại: 0974438929
Email: mrtarzandh@gmail.com
Giới Thiệu Về Bản Thân:
Thành tích:
Sở trường: Tin học, âm nhạc, chơi game…
Tôi xin đảm bảo thông tin trên là đúng sự thật và tự thấy bản thân có đủ điều kiện để tham gia cuộc thi trường Kinh tế Huế tổ chức.
Huế, ngày 6 tháng 11 năm 2009
Sinh Viên đăng ký
(ký, ghi rõ họ tên)
Nguyễn Văn Quyền
NỤ CƯỜI
Reng…reng..eng…ng, reng…eng, reng..en..ng !!! Ba tiếng chuông báo thường lệ báo hiệu kết thúc tiết học muộn màng vang lên, đã là tiết 4 rồi…mệt mỏi và bơ phờ vì đói bụng, tôi uể oải “lôi” chiếc cặp nặng nề bước xuống tầng hầm đề xe. Chợt, rầm rộ lên những tiếng ồn của sinh viên tụ tập, xì xào bàn tán trước cái bảng dán thông báo ngay trước cửa Văn phòng Đoàn. “Lại vụ gì thế nhỉ?” – Những suy nghĩ thoáng qua trong đầu tôi.
Uà theo dòng người đổ về cái thông báo gì gì đó, tôi nhanh chóng chiếm ngay 1 chỗ để xem cho thoả mãn cái bản tính tò mò vốn có của con người… “Cuộc thi viết về ngày ngày nhà giáo Việt Nam 20/11 và Trường Đại Học Kinh Tế Huế ”. “Ôi ! Đã tháng 11 rồi sao?” – tôi nghĩ. Quẩn quanh với những lo toan bộn bề của cuộc sống và việc học tập căng thẳng trên giảng đường Đại học, đôi khi tôi thấy mình như không còn khái niệm thời gian nữa. Bất chợt nghe tin cuộc thi, lòng tôi trùng xuống, kỉ niệm cũ ùa về. Tôi nhớ đến Thầy, người Thầy luôn tận tụy yêu thương, nâng đỡ những đứa con bé nhỏ của mình, tôi nhớ đến cái bài kiểm tra kì lạ nhất mà tôi từng gặp kể từ khi đi học…
Hôm đó, thầy giáo vào lớp và phát cho mỗi người chúng tôi một bài kiểm tra toán. Bài kiểm tra được chia làm đề riêng lẻ, có ghi chú rất rõ ràng ngay từ đầu: loại một gồm những câu hỏi vừa dễ, vừa khó, nếu làm hết sẽ được 10 điểm. Loại 2 là đề bài ở mức trung bình, làm hết sẽ được 8 điểm. Loại 3 có tổng điểm là 6 với những câu hỏi rất dễ. Học sinh có quyền lựa chọn làm một trong ba đề đó. Thật ngạc nhiên! Và vì thời gian khá gấp gáp, lại e ngại không làm được bài khó nên phần lớn các bạn lớp tôi đều cắm đầu vào làm ngay loại đề số 3 hoặc số 2 cho ăn chắc. Nhưng không biết vì lí do gì – liều hay chơi trội…tôi quyết định chọn đề số 1 để thử sức mình vì môn toán là môn tôi đặc biệt yêu thích. “Giả sử có một mình mình làm đề 1 thì thầy có ưu tiên không nhỉ?” – Tôi thoáng nghĩ và mỉm cười
Kết thúc giờ kiểm tra, cả lớp xì xào bàn tán. Thầy thu xấp bài kiểm tra lại, bỏ vào chiếc cặp quen thuộc, khuôn mặt xuất hiện một nụ cười “khó hiểu” và bước đi??? Mấy đứa ngồi trước tôi túm tụm lại: “Mày làm đề nào? Có khó không?”, “Ê, 6 hay 10 mày?” – một đứa hỏi. “6 là được rồi, mày tưởng 10 dễ nhai lắm àh” – thằng ngồi cạnh trả lời. Nhưng theo tôi nghĩ thì đề bài của tôi cũng không có gì khó khăn cho lắm, chỉ có 1 câu tôi làm nhưng chưa chắc chắn thôi, còn đa phần là bình thường.
Một tuần sau khi thầy giáo trả bài kiểm tra, chúng tôi còn ngạc nhiên hơn lúc nhận được đề bài vì thầy không hề chấm, cứ ai làm đề nào thì thầy cho đúng tổng điểm của đề đó, bất kể sai hay đúng. Quá ngạc nhiên, chúng tôi đã hỏi thầy, các bạn có biết câu trả lời của thầy là gì không ???
Thầy đã nói với chúng tôi rằng đó không phải là bài kiểm tra kiến thức mà là bài kiểm tra sự tự tin. Thầy nói ai trong chúng tôi cũng muốn đạt điểm 10 nhưng ít ai dám vượt qua thử thách để biến ước mơ đó thành sự thật. Lớp tôi biết rằng nếu làm đề 10 điểm, chúng tôi sẽ phải làm thêm những câu hỏi khó nên đã bỏ cuộc ngay từ đầu mà không hề ngó qua để nhận thấy rằng số câu rất dễ trong đề này cũng vừa tròn với tổng số điểm là 6. Mọi người nhìn nhau với vẻ mặt tiếc nuối ê chề… không ai để ý đến tôi đang vui sướng với cái miệng cười toe toét.
“Có những việc nhìn bề ngoài thì tưởng chừng như là khó nên chúng ta thường rút lui ngay từ phút đầu tiên mà không hề cân nhắc. Nhưng đôi khi chúng ta cũng nên mạo hiểm một lần vì nếu không vượt chướng ngại vật thì làm sao biết khả năng của mình đến đâu, và làm sao về đích như ước mơ của mình.” Thầy mỉm cười và trìu mến giảng giải.
“Nhưng một điều đặc biệt làm cho thầy rất bất ngờ và rất vui, các em có biết là gì không?” – thầy lại mỉm cười. Nụ cười của thầy thật ấm áp cũng giống như tấm lòng thầy dành cho bọn tôi.
“Lớp trưởng của chúng ta rất can đảm, bạn ấy là người duy nhất làm đề loại 1, thầy rất vui vì lớp chúng ta có một người đứng đầu gương mẫu!” Cả lớp ngơ ngác, những con mắt ngạc nhiên, ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị đổ dồn về phía tôi làm tôi trở nên e ngại hơn bao giờ hết. Thầy bước đến gần tôi, xoa đầu tôi, nhìn vào mắt tôi và nói: “Cố gắng nhiều hơn nhé!”
Tôi không bao giờ có thể quên những hình ảnh ấy, nụ cười thân thương của thầy, những lời thầy dạy và cả lời động viên chân thành thầy dành cho tôi. Giờ đây tôi đã bước chân vào giảng đường Đại học, đang nỗ lực tích luỹ kiến thức, rèn luyện bản thân đề sẵn sàng bước ra xã hội nhộn nhịp, đầy phức tạp. Những lời thầy dạy bảo như một nguồn động lực tiếp thêm sức sống cho tôi… 5 năm trước, cũng vào ngày 20/11, tôi đã hứa hứa với thầy một điều và giờ đây tôi đang cố gắng thực hiện lời hứa đó: “Trở thành một người thành đạt, có ích cho xã hội và có một nhân cách sống. Đó sẽ là món quà tặng quý nhất của con dành cho thầy”
Thầy ạ! Con xin hứa sẽ cố gắng hết mình, sẽ tiến bước vững chắc trên con đường mà con đã chọn. Tận đáy lòng, con thành tâm chúc thầy sức khoẻ dồi dào, công việc và gia đình hạnh phúc, luôn luôn và mãi mãi…
“Này, về thôi! Làm gì mà đứng ngẩn tò te ra thế đại ca!” Cái Vân, bạn tôi đập vào vai tôi đau điếng. Tôi “tỉnh người”, nhìn lên bảng thông báo, nở một nụ cười – nụ cười với những kỉ niệm xưa – nụ cười với người thầy thân thương, kính mến…Quay lại nhìn nó, tôi lại cười: “Hì! Không có chi, về thôi!”, tôi bước đi, bước chân khoẻ khoắn quên cả cái đói đang gầm gừ…